Đây có thể là một thách thức đối với Ban Thế giới vì các phóng viên của họ ở rất xa. Sharma cho biết tòa soạn cố gắng tranh thủ trao đổi với các phóng viên này bất cứ khi nào họ đang ở Mỹ, tại phòng tin tức của Washington Post. Họ cũng gửi email cho hàng loạt người. Ban Thế giới thành công nhất khi làm việc với từng phóng viên thường trú, sử dụng truyền thông xã hội để đưa tin về từng sự kiện và tin tức cụ thể. Các tài khoản chính của Washington Post cũng được sử dụng để quảng bá các phần cập nhật của phóng viên thường trú.
Sieff lần đầu sử dụng Snapchat khi anh đưa tin về bầu cử Nigeria hồi tháng 3, từ bang Kaduna ở tây bắc nước này – một nơi “mà độc giả Mỹ của báo cảm nhận được khoảng cách rất xa về địa lý”.
Sieff nói với tác giả qua Skype từ Nairobi: “Do đây là vùng nông thôn nên ở nhiều nơi bỏ phiếu, nhiều khi các hòm bỏ phiếu không đến được nơi. Thế là tôi đăng một vài bức ảnh về cảnh người dân đợi bên ngoài – họ chờ đợi đến khi điểm bỏ phiếu mở cửa. Không khí rất căng thẳng. Việc mang tin tức tới những người ở chính hiện trường rồi tiếp nhận phản ứng của họ (dù họ có đọc tin chính vào hôm sau hay không) là rất thú vị.”
Sly và Sieff đã tiếp nhận các cập nhận của công chúng trên mạng Instagram, bổ sung thêm chi tiết và chú thích để biến các cập nhật đó thành tin tức trên website của Washigton Post. Tờ báo Mỹ này cũng tải lên website của mình và mạng YouTube các đoạn video được lưu trên Snapchat.
Quá trình này mở rộng sang cả phiên bản báo in. Trên phiên bản này, Washington Post đăng một loạt ảnh Instagram mà Sly đã chụp về các trẻ em Syria tị nạn.
Sly kể: “Tôi ra ngoài phỏng vấn nhiều người tị nạn. Về cơ bản tôi chỉ chụp những bức ảnh đó cho riêng mình. Sau khi có tin, tôi chỉ tải ngẫu nhiên lên mạng vài bức ảnh. Rồi sau đó tôi thấy họ đã tạo ra một tiểu blog từ các sự kiện này. Rồi vài tuần sau đó họ lại hỏi tôi có định làm thêm 1 bài blog về cái này không. Sau khi có blog, lại có vị cho rằng các bức ảnh này hay và nên đưa vào cả báo in.”
Trở ngại
Đối với nhiều phóng viên, việc vừa đưa tin vừa sử dụng truyền thông xã hội, lại phải đồng thời bảo đảm an toàn cá nhân là một thách thức lớn. Sly mới đây đưa tin từ Syria nhưng cô phải đợi tới khi rời đất nước này thì mới bắt đầu tải các bức ảnh lên mạng Instagram. Trong khi đó Sieff -chuyên đưa tin ở châu Phi, cho biết, anh thường ở những nơi không có dịch vụ điện thoại di động, vì thế mà gặp khó khăn trong việc đăng tải các bức ảnh và video.
Sieff nói: “Mấy cái này nó rất mất thời gian. Trong lúc dùng dịch vụ snapchat thì bạn đành chấp nhận bỏ ghi chú hay tiến hành phỏng vấn hoặc quan sát. Thử thách đối với chúng tôi là phải cân bằng giữa trải nghiệm mới và việc bảo đảm thực hiện phần việc quan trọng nhất, đó là đưa tin và nói chuyện với người khác”.
Tách bạch việc tư và việc công cũng có vấn đề. Các phóng viên thường trú thường ở cách xa nhà của mình tới hàng ngàn km nên lẽ tự nhiên họ rất muốn chia sẻ ảnh với bạn bè và gia đình. Họ cũng muốn chia sẻ trên mạng một lượng thông tin nhất định khi họ đang phản ánh về một vấn đề cụ thể nào đó.
Cuối cùng, Sharma nói, bà và các nhân viên khác tạiBan Thế giớicủa Washington Post muốn khuyến khích các phóng viên thường trú hãy làm quen hơn nữa với các công cụ truyền thông và số mới.
“Chúng tôi gieo ý tưởng vào đầu họ để họ cảm thấy thoải mái với công cụ truyền thông xã hội, rồi sau đó họ tự làm lấy”./.
Bình luận
Thông báo
Bạn đã gửi thành công.