Đọc truyện: “Cọ xòe ô che nắng” | Đoan Trang
Mời quý vị và các bạn nghe truyện ngắn “Cọ xòe ô che nắng” qua giọng đọc của Huyền Linh.
My là người chuyên chú công việc nhiều khi đến quên cả giờ giấc, "quên cả cái thân mình" như mẹ cách cô hay nhắc nhở như một lời quở trách. Thế nên, trên đường từ chung cư ở thành phố tỉnh về chốn quê khuất nẻo xa lắc ở gần Khe Nước Lạnh để nghỉ cuối tuần, cô chạy xe như ngựa vía, chỉ mong chong chóng về đến nhà để sà vào lòng mẹ, nghe mẹ nhắc lại câu trách yêu đã quen tai từ cả chục năm nay : "Cuối cùng thì cô mềnh vẫn cần đến mẹ già này phải không ? ". Tuy vậy, khi đến đầu một thị tứ mới lập cách làng mình không xa, My vẫn dừng xe, tạt vội vào một cửa hàng hải sản tươi sống mua gói ruột dắt để về nhà làm món xào với thịt băm, khế chua, lá chanh non, hành hoa có rắc mùi ta mùi tàu cho bố cô nhắm rượu ngâm ổi đào với ông chồng được mệnh danh là hũ chìm. Vừa lấy hàng và trả tiền xong thì gặp một người bạn cùng làng cũng ghé mua đồ ăn tươi sống. Cô này làm ra vẻ nghiêm trọng rỉ tai, bảo My: ''Ông già cậu có bồ đến thăm đấy. Đài các lắm nhưng giề cú đế đại vương ra rùi! Chắc cũng đã ngoại 70, xưa nay hiếm cả cụm''. Nghe thế, My chỉ khẽ cười. Cô bạn tỏ vẻ rất ngạc nhiên, thở hắt ra và còn nói thêm: ''Khổ thân mẹ cậu, hết đời, gần đất xa trời rồi mà vẫn còn cứ phải chịu thua thiệt tình cảm, cú này không khéo cụ chẳng sập cũng toi đặc chứ chả chơi!''. My vẫn chỉ cười, không hề đe cô bạn câu nào mà cũng không giải thích gì thêm. Ra xe, sắp chạy đi, My vẫn còn nghe thêm một câu đuổi theo nữa của cô bạn gái : "Nhớ ghé vào hiệu thuốc mua cho cụ vài vỉ trợ tim đấy !"
Ngồi sau tay lái con xe Mazda đang dần dần lấy đà tăng tốc, tuy vẫn giữ được thái độ bình thản nhưng mấy lời cô bạn gái vừa nhắc nhở phải ghé hiệu thước để mua thuốc trợ tim cho mẹ mình, My bắt đầu thấy kên kến trong lòng, vì mẹ cô có tính tình ngay thẳng đến mức trực cảm, trực ngon và rất cả ghen. Bà yêu chồng bằng lòng trung trinh và bằng tình yêu sở hữu từng li từng lai. Đến giờ, khi bố cô đã phải ngồi xe lăn nhưng bà vẫn chưa hết ghen, chưa chịu san chia tí tẹo sở hữu nào. Câu chuyện làm quà đầy tính cảnh báo của cô bạn gái cùng làng khiến My mỗi lúc một thêm lo.
Nhớ lại, đã có lần được nghe bố mình kể về một chuyện tình thời chinh chiến của ông, nên My phần nào lấy lại được sự bình tâm. Cô chỉ ngạc nhiên và khó giải thích được là tại làm sao mà vị khách tuổi đã ngoại bảy mươi ấy lại có thể vượt dặm trường để tìm đến với cha cô ở nơi được gọi là khỉ ho cò gáy gần Khe Nước Lạnh này? Càng nghĩ, My thấy nguyên cớ càng thêm tù mù. Sự tù mù khiến My phải bật cười khi nhớ lúc sáng nay, một cậu học trò lém lỉnh vì chỉ thuộc bài sinh học ứng dụng ở dạng ất ơ đã trí trá lấy mồm mép đỡ chân tay, tay gãi gáy, miệng nhuề nhòa cười : « Thưa cô, vâng, em cũng đã đêm nằm nghĩ không ra/ Bài sinh quá dễ thế mà lại quên ».
*
Sau tết Nguyên đán hậu Covid- 19, bà giáo Hoa quyết tâm thực hiện bằng được một chuyến du lịch lữ hành xuyên Việt nhằm về hướng Bắc. Thực ra ý nghĩ này đã được bà toan tính từ gần chục năm rồi nhưng mãi đến nay mới có một tour lữ hành có điểm dừng hai ngày ở Thanh Hóa. Điểm dừng này rất quan trọng đối với bà, là bởi, bà muốn kiểm nghiệm một kỷ niệm khó dứt ra được, càng có tuổi, kỷ niệm ấy càng thêm thôi thúc, trỗi dậy nhắc nhở bà trong nhiều đêm ít ngủ. Thế nên, từ lúc xe chở tour du lịch lữ hành xuyên Việt chạy hết địa giới Nghệ An vào đất Thanh Hóa, tâm trạng bà bắt đầu hồi hộp nhìn ra quang cảnh bên ngoài. Khi đến thành phố Thanh Hóa, khách được đưa vào nghỉ ở một khách sạn lớn, bà hỏi cậu lễ tân, người giúp bà đưa vali lên phòng:
- Con ơi, ở Thanh Hóa, nơi mô nhiều cây cọ nhứt, con ?
Cậu lễ tân :
- Dạ, có phải bác hỏi về cây kè không ạ?
Bà Hoa :
- Ờ ! Đúng rồi con, là cây kè, ngoài bắc gọi là cây cọ, trước đây có người giảng cho bác biết như zdậy…
-Vâng! Người Thanh Hóa chúng cháu gọi cọ là kè. Thanh Hóa nhiều nơi có kè lắm, bác ạ. Vùng đồng bằng thì các huyện Tĩnh Gia, Quảng Xương là nhiều nhất ; trên miền núi cũng có nhiều huyện có rừng cọ…
- Zdậy huyện Tĩnh Gia có gần không, con?
- Dạ, từ đây đến trung tâm huyện là bốn mươi cây số, ở vùng sâu, vùng xa thì chắc còn phải đi thêm vài chục cây số nữa, bác ạ.
- Zdậy thì cũng xa xôi gian nan, con nhỉ?
Cậu lễ tân :
- Đường bây giờ tốt, xa nhưng đi cũng nhanh thôi, bác ạ ! Bác gái cần tìm người quen?
Bà Hoa :
- Đúng rồi ! Ảnh là người quen, là thương binh chiến trường, không biết, sau chiến tranh, ảnh có còn sống sót không? Khi già không biết ảnh có về quê ở hẳn không?
Cậu lễ tân:
- Cháu sẽ cố gắng giúp bác, nếu bác thương binh ấy đã về quê sống thì tìm cũng không khó lắm đâu. Bác cho cháu họ tên, tuổi và địa chỉ của bác thương binh ấy ạ.
Bà Hoa :
- Bác chỉ nhớ là huyện Tĩnh Gia thôi, thôn xã thì không nhớ, nhưng nghe kể là nơi đó có nhiều cây cọ, à cây kè.
Chàng trai liền lấy tập giấy lễ tân ở bàn viết khách sạn đưa cho bà Hoa. Bà viết: ''Trần Tất Cường, sinh năm 1950, bị thương ở Huế hồi đầu tết 1973, quê Tĩnh Gia, làng có nhiều cây kè (cọ)''.
Chàng trai tốt bụng cầm mẩu giấy và nhiệt tình hứa là đến chiều sẽ có thông tin về người thương binh tên là Trần Tất Cường cho bà Hoa.
Cậu ta đi rồi, bà Hoa thấy bồn chồn khó tả. Bà nhớ lại.
*
Hồi sau tết Mậu Thân, ngôi làng ngoại vi thành Huế của cô được sống trong không khí giải phóng suốt hai mươi sáu ngày. Trong nhà cô có một tiểu đội giải phóng đóng quân. Với một cô gái tuổi 16 đang đi học và đã nhiều lần tham gia các cuộc biểu tình chống Mỹ và chế độ Sài Gòn, cô rất có thiện cảm với các anh Giải phóng, đặc biệt là với anh tiểu đội trưởng tên là Cường. Cô đã tự nguyện tham gia đội tự vệ của làng và được chính anh Cường cùng các anh trong tiểu đội huấn luyện cho cách bắn súng, cách tải thương, cách vây đồn, bức hàng địch…Hôm chiều tết Nguyên tiêu, nắng xuân rất đẹp từ bãi tập trở về, tiểu đội của anh Cường và nhóm tự vệ làng "hành quân" dọc theo con đường ven một nhánh sông Hương, nơi có những hàng cây chuông vàng, hoa nở sáng tươi như màu mỡ gà.
Thời khắc ấy, thiên nhiên diễm lệ ấy, Hoa đã bạo dạn và lãng mạn mời Cường rẽ sang một lối khác mà cô bảo có một cái đầm hoa súng tím đang nở rộ. Đến bờ đầm, Hoa chủ động ngồi xuống trước và mời Cường cùng ngồi. Rồi cô nhìn ra mặt đầm dày đặc những cụm hoa súng đỏ tím, căng mẩy trổ lên, hỏi Cường:
- Eng Cường thấy Huế có đẹp hông, eng ?
Cường:
- Huế đẹp đến mức không còn lời để nói cho hết được. Đẹp thật!
Hoa:
- Eng Cường ngoài Bắc, quê mô ?
Cường:
- Anh quê Thanh Hóa, huyện Tĩnh Gia. Quê anh có rừng có biển có đường tàu, có sông lớn gần bằng sông Hương của Huế đấy; lại có những đường làng, ngọn đồi trồng tuyền cây cọ rất đẹp, đẹp như tranh vẽ. Cây cọ, người quê anh gọi là cây kè.
Hoa:
- Đến khi mô thống nhứt, anh Cường đưa Hoa và mạ ra thăm Thanh Hóa nha.
Cường:
- Nhất định rồi! Anh sẽ xin phép mạ đưa em đi chơi, đồng kè, rừng cọ. Em có biết cây cọ đã có hình ảnh rất thần tình trong một bài thơ không? " Cọ xòe ô che nắng/ Râm mát đường em đi". Hoa đã được nghe mấy câu ấy bao giờ chưa?".
Hoa:
-Chưa đâu eng! Thơ hay quá! Hình ảnh rất gợi cảm, eng nhắc lại cho Hoa nhớ hết đi!
Cường đọc lại hai câu thơ rồi kể về xuất xứ của bài thơ. Rằng tác giả của nó trước khi ra mặt trận đã đến một tòa báo gửi bài thơ này, bài thơ sau đó được tuyển vào một tập thơ hay nhất cho thiếu nhi rồi được đưa vào sách giáo khoa cấp I ngoài Bắc.
Hoa:
- Eng Cường giỏi thiệt đó, cái chi cũng biết rõ ngọn ngành, lại nhớ không sai một chữ.
Cường nói kiểu giọng Huế:
-Hồi mới vô bộ đội, eng Cường đây vinh dự được ở cùng đơn vị của anh bộ đội nhà thơ, tác giả bài "Cọ xòe ô che nắng…" đó nha, chính thức thì bài thơ đó có tên là bài Đi học, dài lắm nhưng eng vẫn nhớ bằng đủ.
Giọng Hoa đằm thắm:
- Eng Cường đọc cho Hoa nghe bằng đủ, được hông eng?
Cường trở lại giọng bắc
- Anh sẽ đọc! Nhưng Hoa này, tiếng Huế thì khi nào gọi eng, khi nào gọi anh?
Hoa tủm tỉm cười chưa nói vội.
Cường lại nói giọng Huế, ra vẻ giục:
- Nói cho eng Cường biết, để ẻng còn biết cách đọc thơ thiệt hay cho Hoa nghe mờ.
Hoa:
- Dà… ạ! Gọi eng thì thân thiết hơn đó, eng Cường ạ.
Cường tán:
- Ví dụ eng Cường đây, rứt xứng đáng được em Hoa gọi là eng.
Hoa:
- Eng Cường vui tính thiệt đó, cách chi eng cũng làm ra vui được!
Cường hấc đầu mũi bằng ngón tay cái ra vẻ ta đây rồi anh hào hứng đọc bài thơ Đi học thật diễn cảm cho Hoa nghe.
Nghe xong cả bài, mắt Hoa long lanh nhìn Cường. Rồi như không đừng được, cô lại tự thú lòng mình bằng câu đã khen Cường lúc trước:
- Eng Cường giỏi thiệt đó, eng nói cái chi cũng em Hoa cũng hiểu, cũng thân thiết như người trong nhà em.
Buổi chiều bên đầm hoa súng rực rỡ phì nhiêu đó, đôi trẻ còn nói với nhau nhiều chuyện. Và cuối cùng cô gái lớn trước tuổi mười sáu của mình đang học dở trung học, là tự vệ làng đã thổ lộ tình yêu với người lính trẻ Trần Tất Cường. Rồi hai năm sau đó họ mới gặp lại nhau và được bà mạ của Hoa chấp nhận tình yêu. Rồi lại phải hai năm nữa họ mới được bên nhau trong một hoàn cảnh hiểm nghèo.
Có một buổi tối bộ đội giải phóng tấn đánh kiểu đặc công vào một đồn lớn ở góc tây nam thành Huế. Lính thiết giáp quân đội Sài Gòn dùng xe bọc thép chặn đường rút của đối phương. Từ trong công sự dã chiến, một quả đạn B40 lao vào một chiếc xe bọc thép lửa bùng lên cùng một tiếng nổ như sấm.
Trong đám khói lửa đó, đám lính Sài Gòn chạy tan tác cùng với tiếng la hét, chửi bới thất thanh. Người chiến sĩ vừa bắn quả B40 đó liền nhanh chóng chuyển vị trí và anh bị thương ở chân rất nặng.
Thấp thoáng trong ánh lửa đạn, thấy có bóng mấy cô gái Huế trong trang phục tự vệ thành, đầu đội mũ tai bèo cáng thương binh lom khom thoát ra theo lối công sự dã chiến.
Ở chỗ gần bờ sông Hương, người bắn quả B 40 lúc trước là Trần Tất Cường. Anh ôm ngực nói đứt quãng với ba đồng đội của mình:
- Rút…út…. thôi…ôi!
Chỉ nói được hai tiếng đứt quãng đó, anh lả đi, không biết gì nữa.
Một chiến sỹ vội lay lay anh, gọi:
- Trung đội trưởng ! Anh Cường!
Nhưng Cường không còn biết gì nữa.
Hoa và cô gái tự vệ thành mang cáng thương đến. Cô gần như chết lặng đi khi trông thấy Cường bị thương, chân đầm đìa máu, bị bất tỉnh. Cô khẽ lay lay vai anh và gọi tên trong tiếng khóc:
- Eng Cường! Eng Cường ơi!
Cô cáng thương đi cùng nói:
- Bộ đội rút rồi! Chuyển thương binh ra mau đi thôi!
Hoa vẫn cố lay lay gọi tên Cường.
Anh bộ đội nói giọng Huế động viên Hoa:
- O Hoa cứ bình tâm. Bị thương mà lịm ngay như anh Cường là có nhiều cơ may sống đó.
Hoa:
- Anh nói rứa là răng ?
Anh bộ đội:
- Vì người bị thương còn biết đau, đau đến ngất đi là đau lắm. Chớ mà bị thương, sợ nhứt là tỉnh táo như không. Tỉnh quá là không còn biết đau nữa, là hết trọi mọi hy vọng đó.
Hoa:
- Em xin cầu giời, lạy Phật phù hộ cho eng Cường.
Hoa lảo đảo đứng lên. Anh bộ đội phải khênh một đầu cáng thay Hoa. Cô bám theo hai người rút ra khỏi công sự dã chiến đi theo hướng bờ sông về hướng tây.
Ba người khêng cáng đến chỗ có gốc cây lớn phía bên kia đường tàu thì gặp một nhóm bộ đội tải thương đã đợi sẵn. Anh bộ đội khênh cáng thay cho Hoa nói với họ:
- Báo cáo đại trưởng, anh Cường đây là thương binh cuối cùng.
Đại đội trưởng kiểm tra tình trạng của thương binh thật nhanh rồi nói với hai cô gái:
- Cảm ơn các đồng chí cứu thương Sông Hương! Vì quy định bí mật hành quân, tụi tôi tạm biệt các đồng chí ở đây.
Hoa:
- Mấy eng cho tụi em theo với! Eng Cường bị thương nặng lắm mà!
Cô đi cùng cũng nói:
- Eng cho con Hoa hắn đi cùng với. Hắn sẽ biết chăm tốt nhứt cái vết thương của eng Cường.
Đại đội trưởng:
- Tôi phải chấp hành kỷ luật hành quân! Thôi, đang lúc yên tĩnh an toàn, hai o trở lại Huế cho kịp!
Đại đội trưởng nói xong liền đến khênh một đầu cáng thay cô gái. Anh bộ đội khênh lúc trước cũng tiếp tục công việc của mình.
Hai cô gái tải thương đành phải quay lại. Bóng họ khuất vào đêm. Hoa vừa đi vừa bưng miệng khóc thầm. Bỗng anh bộ đội đi với họ lúc trước chạy đến nói vội:
-O Hoa quay lại chút đi!
Cô gái thứ hai:
- Rứa! Còn em ?
Anh bộ đội:
- Ừ, o cũng quay lại.
Anh bộ đội dẫn Hoa và cô tự vệ tải thương xuống đến bò. Lúc này chỉ còn hai chiếc cáng thương, trong đó có cáng thương của Cường. Đại đội trưởng nói với Hoa :
- Cậu Cường vừa tỉnh lại, nó cứ gọi tên cô Hoa hoài đó! Cường ơi, cô Hoa trở lại đây nè!
Một ánh đèn pin bọc vải xanh được chiếu vào gương mặt đau đớn và cái chân bị băng bó của Cường. Cường thở dốc, mắt ánh chớp chớp. Hoa quỳ xuống bên cáng gọi khẽ:
- Eng Cường! Em Hoa nè, eng.
Ánh mắt của Cường hoạt hẳn lên, môi anh mấp máy, mấp máy nhưng không phát ra thành tiếng được. Cường vẫn tiếp tục thở dốc.
Anh bộ đội nhắc Hoa:
- O Hoa ghé sát vào miệng anh ấy đi!
Hoa làm theo như cái máy. Rồi thấy Hoa cứ khẽ gật đầu cùng với những tiếng dịu dàng nhỏ nhẹ: "Dà dạ dà, dà da..ạ….".
Bỗng Hoa ngẩng lên hỏi dồn:
- Eng nói nữa đi, eng Cường! Em Hoa đang nghe eng nè!
Trên cáng Cường lại lịm đi, đôi mắt anh nhắm tịt, các cơ mặt nhăn lên từng nếp, vẻ rất đau đớn.
Tiếng Hoa hờ lên:\
- Eng Cường! Eng Cường ơi… ơi…!
Anh bộ đội:
- Tui đã nói với o Hoa rồi! Anh Cường còn biết đau là còn hy vọng, bình tĩnh đi o.
Đại đội trưởng nói như mệnh lệnh:
- Các đồng chí tự vệ khẩn trương vô thành đi cho an toàn! Đồng đội tụi tôi sẽ cứu chữa chăm sóc tốt nhất cho Cường, cô Hoa bình tâm, giữ sức khỏe để còn chiến đấu lâu dài.
Hoa:
- Em xin tạ ân mấy eng.
Nói rồi, cô cúi xuống vuốt hai tay vào má Cường trước khi đi.
Sau cái đêm ấy, Hoa không bao giờ gặp lại Cường nữa.
Rồi sau đó Huế giải phóng.
Hoa đã trở thành chủ tịch một phường đã hai năm cũng không thấy Cường quay lại, cũng không có tin tức gì về Cường.
Cái hờn ghen của một người đẹp, lãng mạn yêu người tri âm tri kỷ không được đáp lại, khiến Hoa đã " đến duyên em thì em phải lấy chồng". Hoa lấy chồng là một quan chức ngành kinh tế, anh ta đã lợi dụng vị trí chủ tịch phường phân phối gạo trong những năm đói kém, cuỗm được rất nhiều tiền chênh lệch rồi biến vô tăm tích. Hoa phải chịu kỷ luật, trắng tay về sinh mệnh chính trị, mạ cô phải bán hết đất hương hỏa để giúp cô khắc phục hậu quả.
Cô đưa mẹ vào Sài Gòn kiếm sống rồi vì không trụ được phải dạt xuống Mỹ Tho, xin được một chân lao công trong trường tiểu học.
Hồi đó bài thơ Đi học đã được phổ nhạc rất nổi tiếng. Hoa thuộc ngay bài ấy và cứ luôn tự hát một mình. Trong một lần nhà trường tham gia hội diễn của thành phố Mỹ Tho, vì không có tiết mục hay, bà hiệu trưởng " cầu viện". Cô lao công xinh đẹp, một thời đã là tự vệ thành, là chủ tịch phường đã hát giọng Huế bài Đi học và mang về cho trường Huy chương Vàng hội diễn.
Trọng tài, bà hiệu trưởng đã nhận cô vào làm nhân viên văn phòng, phụ trách phong trào văn hóa văn nghệ của trường rồi sau đó còn cho đi học cao đẳng sư phạm và về làm cô giáo trong trường…
Cậu lễ tân khách sạn mang về cho bà giáo Hoa một thông tin ngoài mong đợi: Đại úy, thương binh 2/4 Trần Tất Cường bị thương ở Huế năm 1972 và bị thương ở Công Pông Chàm, Campuchia, năm 1979 hiện đang ở làng X, xã S, huyện Tĩnh Gia.
Bà giáo Hoa mừng quá và bà đã khóc khi đọc mấy chữ…bị thương ở Công Pông Chàm, năm 1979. Chừng như bà đã hiểu vì sao, ông Cường không quay về Huế sau 1975.
Bà nhờ cậu lễ tân thuê cho chiếc xe của khách sạn để về làng đất cọ của ông thương binh Trần Tất Cường.
*
My về đến nhà thấy mẹ cô đang chăm chú nấu nướng, trông bà có vẻ lầm lầm đúng như cách biểu hiện về trạng thái " thua thiệt tình cảm" mà bạn cô đã mách ở quầy hải sản thị tứ. My làm như người chưa biết có chuyện gì đã xảy ra. Cô mang gói ruột dắt đã làm sạch sẵn vào khoe với bà:
-Mẹ ơi, con mua mồi tươi cho bố nhắm rượu đây ạ.
Mẹ cô lạnh lùng:
-Để đấy!
My nhìn vào vào bàn bếp, thấy có con gà đã luộc sẵn, trông rất ngon mắt, liền ướm hỏi mẹ:
Nhà có khách quý phải không mẹ? Quý, quý hóa lắm, khách của bố mày đấy! Đàn ông hay đàn bà? Thế khách quý của bố đâu rồi ạ?
Bà mẹ chép miệng:
My vẫn làm ra vẻ vô tư, hỏi thêm:
Bà mẹ:
- Là đàn bà! Tên là Hoa, giáo chức về hưu. Người yêu cũ của bố mày tận trong Mỹ Tho ra thăm đấy. Bà ấy đẩy xe đưa bố mày ra cồn kè đi chơi, vãn cãnh rồi.
Nghe đến hai tiếng cồn kè, My bất chợt thốt lên:
-Chết thật!
-Con nói cái gì thế?
My vội trí trá:
-À không, con lo bố ra đó, sợ gió máy…
Bà mẹ:
-Hôm nay trời nắng ấm, gió không độc đâu.
My vâng dạ để khỏa lấp rồi cô đem túi vào phòng thay đồ đi đường.
Sở dĩ cô chợt thốt lên " chết thật" là vì cồn kè là nơi được coi như một " thung lũng tình yêu" của làng cô. Không hiểu do nghĩ, bố và bà khách đã già rồi hay mẹ cô không phải là người làng, lại cũng không là người " tâm hồn lãng mạn" nên không biết được " căn tính" của cồn kè. Cồn kè, đồi cọ của làng cô rộng đến vài ba héc ta, trung tâm cồn là những cây kè cổ thụ mà hồi nhỏ cô có hỏi ông nội, ông đã bảo khi ông lớn lên đã có cái cồn to và những cây kè cao vút rồi. Cồn kè là nơi tránh nắng cho người làm đồng ban trưa và là nơi cho nhiều đôi trai gái tìm đến tự tình vào buổi tối hoặc những ngày thanh vắng. Vào mùa ra trái, trên các bọng kè, buồng tua tủa đâm ra thứ trái màu xanh, đến lúc chín thì ngả màu sim tím. Cùi kè trong phơn phớt như cùi nhãn nhưng mỏng hơn, ăn có vị chan chát, ngòn ngọt. Ăn xong môi tím lịm như môi hề phường chèo. Nhưng ăn nhiều đâm nghiện đâm nhớ. Lúc nhỏ My cũng rất thích ăn loại cùi quả kè mà dân vùng cô gọi là " tớt". Còn lúc lớn thì không những thích mà còn " hoàn thiện" một mối tình thành…ông xã, bố của hai con cô hôm nay và rất khoái khẩu hầu tửu bố vợ bằng rượu ngâm ổi đào với món mồi dắt bể tươi xào săn với các loại rau gia vị có mùi thơm. Số là từ ngày còn ngồi ghế nhà trường cấp cuối phổ thông và đại học, cô có đến mười tám " ông bạn", kẻ cùng lớp, người được giới thiệu đến…làm quen nhưng cô chỉ học và học. Đến năm cuối đại học, cô lại mơ đến cửa lớp cao học nên bạn bè cho rằng, không khéo cô đã " mắc bệnh" nam tính. " Ông bạn" thứ 19 tên là Huynh, người làng do bố cô giới thiệu. Vào một dịp nghỉ lễ, Huynh đi xe máy từ Khe Nước Lạnh ra Hà Nội cầm theo một cái thư bố cô ủy nhiệm anh đón về. Dọc đường My cứ kè kè cái cặp mỏng ở khoảng cách giữa hai người và.. sợ. Huynh cho xe chạy với tốc độ vừa phải và không một lần phanh gấp nên cái cặp luôn long lỏng giữa khoảng cách hai người. Khi về đến cồn kè, trời chiều, nắng vàng như đổ kén xuống thảm lúa sắp chín. Trong cồn những tia nắng xiên khoai hư ảo như sương sáng. Huynh chợt hỏi My:
-Muội có vội về nhà không?
Tôi đỏng đảnh:
-Sao bạn gọi tôi là Muội, tên tôi là My, Trần Thị My.
-Biết rùi! Vì anh là Huynh, Huynh gọi em là muội kể ra cũng hợp lý nhỉ?
-Đừng có tưởng bở…
-Vậy cho Huynh xin lỗi, thế My có nhận lời ngồi nghỉ ở cồn kè với Huynh một lát được không?
Tôi nhìn quanh thấy vắng vẻ, trời cũng hãy còn sớm nên chủng chẳng:
-Kể ra thì nên về kẻo các cụ mong nhưng yêu cầu cũng đơn giản nên nếu chỉ là một lát dăm phút, My đồng ý.
- Cảm ơn muội!
-Lại muội…:
Huynh chỉ cười trừ rồi dắt xe vào lối mòn phẳng lì đi vào trung tâm cồn kè. My bám theo nhưng giữ khoảng cách hai mét.
Đến cây kè cổ thụ có hai nhánh thân vút lên theo hình chữ V, Huynh dừng đợi My. Khi cô đến gần trong tâm thế cảnh giác, Huynh cười, tay chỉ lên ngọn một nhánh kè có buồng quả chín sẫm như bồ quân nói:
-Huynh hái kè đãi muội nhé.
Tôi nhìn theo tay chỉ của Huynh, bảo:
-Cao thế, hái làm sao được?
Huynh tươi tắn:
-Miễn là muội thích…
-Lại muội…?
Huynh liền xắn tay áo, tụt dép thoăn thoắt treo lên cây kè. Anh bẻ cả buồng quả khoác vào sau cổ và tụt xuống nhanh như diễn viên xiếc.
Khi Huynh xuống đến gốc kè, My còn đang luống cuống không biết phải nói lời khen hay cảm ơn thế nào cho đúng " hoàn cảnh" thì Huynh liền quỳ một chân hai tay " dâng" My cả buồng ngồn ngộn quả kè chín.
My thụ động giơ tay đỡ. Huynh bứt một quả kè bóc rất khéo chìa vào miệng My. Chả biết " lú lẫn" thế nào mà My đã xài cái tớt kè chan chát ngòn ngọt một cách…vô tư tiếp nhận. Từ chiều hôm đó, My đã chấp nhận để Huynh gọi là Muội như cái tên My thứ hai của cô. Rồi khi chát chít yêu đương với nhau hai người đều viết tắt thành H và M…
-My đâu ra mẹ tí.
Tiếng gọi của mẹ khiến My rời kỷ niệm… cồn kè.
Khi vào bếp với mẹ, My cố nặn ra một nụ cười pha chút khích bác hỏi bà:
- Sao mẹ con lại mất cảnh giác thế ạ? Ai lại để bố rủ tình cũ đi chơi ngoài cồn kè như vậy? Mẹ định từ bỏ sở hữu toàn diện với bố rồi à?
Bà mẹ:
- Cô không phải nói kháy!
My vẫn lên giọng kê kích:
-Đây là vấn đề lớn, con đâu dám nói kháy!
-Vầng! Cô bây giờ khôn ngoan hơn mẹ rồi. Nhưng không chiều thì bố cô lại buồn, lại bảo mẹ già cô là ích kỷ, ích cảm.
My tiếp tục ra vẻ làm căng:
-Bản chất của tình yêu là không san sẻ, đổ đồng đâu mẹ ơi, dù chỉ là một một li, một lạng. Đằng này, cùng lúc mẹ bàn giao cả một ông chồng nặng ngót tám mươi cân…
Nói đến đây, cái sự đùa dai của My tự thân nó phá bĩnh cô, khiến My bật cười thành tiếng.
Động thái ấy khiến bà mẹ biết được chân tướng cô " chọc ngoáy" thử dây thần kinh của bà nên bà nghiêm mặt lại, nói:
-Cô đừng vẽ rắn thêm chân để trêu tôi nhá! Nói thật với cô, lúc đầu tôi cũng suýt sôi sùng sục nồi luộc bánh chưng lên đấy nhưng mà nghe bà ấy kể có ngọn có ngành mấy cái hoàn cảnh thì tôi hạ hỏa dần, thấy tình cũng đáng trọng mà người cũng đáng thương. Vả lại, tướng tá bà ta cũng có vẻ đoan trang và thiện lương. Người như thế, tháng Giêng đến nhà chỉ có mang theo vận may cho chủ thôi.
My ôm ngang lấy hông mẹ, cô hùi hùi cằm vào vai bà nói nịnh:
-Không ngờ từ mẫu của con lại có một cuộc đổi mới triệt để tư duy như thế! Đúng là dù hoàn cảnh nào mà người thiện lương đến làm khách đều là cơ duyên quý hóa cả.
Bà mẹ lại có vẻ nghi ngờ:
-Cũng còn phải xem thêm cuối cùng ngô khoai ra làm sao đã!
My tò mò hỏi mẹ cô:
- Bà khách kể thế nào mà khiến từ mẫu của con thấu cảm đến thế ạ?
Bà mẹ:
- Đi mà hỏi bố mày ấy! Được cơm rồi đấy, con ra cồn kè bảo hai người về ăn cơm để bà ấy còn kịp về tỉnh.
My muốn hỏi thêm câu nữa nhưng bà mẹ cứ tông tốc giục nên cô đành phải đi. Trên đường ra cồn kè, My đi với những vẩn vơ hồi cố và càng thêm phục sự chuyển đổi trong tư duy sở hữu của mẹ cô.
Ở ngoài đồi cọ, cô thấy cha cô nhặt một quả kè chính đẻ ở cái giỏ nhỏ cạnh tay xe lăn, bóc, đưa cho bà Hoa ăn.
Bà này vừa ăn gật gù khoái khẩu rồi đón nhận thêm quả thứ hai thứ ba.
Hai người nhìn nhau thật đằm thắm.
Trong mọi chuyện mẹ cô khảo về tình hình hai người ở cồn kè, My kể rất chi tiết nhưng cô dấu nhẹm " clip" bố cô bóc quả kè, vươn tay đưa tận môi bà Hoa.
Giấu giếm mẹ là không tốt nhưng My vẫn thấy cái cần phải giấu để mọi thứ trở nên tốt hơn. Đó là yêu thương và an bình. Hai thứ lúc nào cũng là báu vật của thế gian, của phận người./.
Bình luận
Thông báo
Bạn đã gửi thành công.