ĐÀI PHÁT THANH VÀ TRUYỀN HÌNH THANH HÓA

Thanh Hoa Radio and Television
Đường dây nóng: 0237 3721150
Podcast 20/05/2023 17:03

Truyện ngắn "Con trai bé bỏng" | Trần Đoan Trang | TTV Podcast

Mời quý vị và các bạn nghe Truyện ngắn "Con trai bé bỏng" của tác giả Trần Đoan Trang qua giọng đọc của Huyền Linh.

Hồi cao điểm dịch giã Covid-19, được tổ trưởng bộ môn phân công giảng bài trực tuyến cho cả khối lớp 12, tôi miệt mài chăm chỉ với bài soạn đã mấy hôm nhưng vẫn chưa thật hài lòng. Vào một tối, tôi hạ quyết tâm, dù thức khuya đến mấy cũng phải hoàn thiện bằng được giáo án bài giảng như ý. Và, trong cái buổi tự tổng duyệt cuối cùng ấy, tôi ngồi bên laptop và camera mà cứ tưởng tượng ra mình đang đứng trước cử tọa là bốn mươi học sinh lớp 12A7 do tôi chủ nhiệm, say sưa lẩm nhẩm thành tiếng thật diễn cảm, đủ từng câu, từng  ý. Mọi việc hoàn thiện giáo án đều trôi chảy, thậm chí tôi còn đưa được hai câu dạng lẩy Kiều dựa theo ý tứ của cụ Nguyễn Du vào đoạn kết một bài giảng sinh học trực tuyến mà câu bát dài đến mười hai từ: "Trời còn để có ước mơ/ Tan cơn dịch giã, thầy trò (ta lại sẽ học) tập trung". Chiêu một ngụm "trà" lá vằng đã nguội ngắt, tôi vươn vai đứng dậy một cách thoải mái nhưng rồi giật mình phải trố mắt nhìn, vì Bin, cậu con trai bảy tuổi đang học lớp 1 của tôi nằm ngủ mà nước mắt chảy thành dòng, làm ướt cả một mảng bằng cái bàn tay trên tấm dra. Tưởng cu cậu bị gặp ác mộng, tôi vội đánh thức con dậy. Nhưng không, con trai tôi liền ngồi ngay lên mà nước mắt thì vẫn cứ trào ra tiếp.

Tôi vội hỏi:

-Bin, con không ngủ à? Sao khóc? Con đang bị sợ gì thế?

Con trai tôi bặm môi để khỏi bật ra tiếng. Tôi càng thêm lo lắng hỏi dồn cu cậu:

-Con trai mẹ đang gặp phải chuyện gì nào?

Đưa tay quệt qua hai hàng nước mắt, con tôi nhìn mẹ, tin cậy hỏi:

-Mẹ ơi! Mẹ có sinh em bé nữa không?

Tôi sững sờ giây lát rồi hỏi lại:

- Sao Bin lại hỏi mẹ câu ấy?

- Con sợ mẹ chết mất!

- Phỉ phui, phỉ phui! Bin, con không bao giờ được nói như thế nữa nhé!

Con tôi vẫn khẳng định:

-Con nói thật mà! Con sợ mẹ chết mất! Con sẽ làm con gái để chăm sóc mẹ trọn đời! Mẹ hứa với Bin đi!

- Nói ra thế và con trai lại nhìn tôi, ánh mắt vẫn đầy âu lo, khẩn cầu.

Liếc nhìn đồng hồ thấy đã sắp 11 giờ đêm, tôi vội buông lời hứa để con yên tâm vào giấc ngủ, mai còn dậy sớm học trực tuyến vào lúc 7 giờ 30. Tôi hứa xong, cu cậu liền ngoắc tay tôi, dặn:

- Mẹ phải giữ lời hứa đấy!

Tôi ôm chặt con trai vào lòng, cà má vào tóc nó, đầu luôn gật gật đồng ý nhưng cu cậu vẫn tiếp tục nói kiểu năn nỉ:

- Mẹ yêu của con, mẹ hứa thành lời đi ạ!

- Ừ!Mẹ hứa! Mẹ hứa vậy, được chưa?

- Danh dự nhé!

- Thì danh dự! Muốn mẹ danh dự thực hiện lời hứa thì ngay bây giờ, Bin phải ngủ đi! Con không được khóc thầm một mình nữa đâu đấy.

- Dạ! Con ngủ ngay đây ạ! Mẹ cũng mau xong việc sớm để đi ngủ, kẻo mệt đấy, mẹ nhé!

Giấc ngủ đến với con tôi thật nhanh. Nhìn gương mặt thanh thản còn hơi hoen vệt nước mắt ở một bên má nó, tôi thắt ruột lại và cứ muốn ngắm con mãi không thôi.

*

Chồng tôi là bộ đội biên phòng, trấn nhậm ở một đồn tận biên giới, mỗi năm chỉ được qua nhà một lần vào dịp tết hoặc giữa năm nên tôi phải đảm nhận hầu hết công việc của người chồng, người cha trong cái gia đình nhỏ xíu, ba người của chúng tôi.

Lúc chiều, gió mùa sầm sập về, đường điện dẫn nguồn vào nhà tôi cứ chập chà, chập chờn rồi phát nổ tanh tách, bắn ra những tia lửa xanh lét ở phía ngoài cột trụ có gắn công tơ. Sau đó thì điện lịm hẳn. Hai mẹ con, tôi vác thang, cu Bin cầm sào ra trụ điện, cùng chữa. Tôi bắc thang, cẩn thận trèo lên cột, dùng ngọn cây gậy "đập", "chọc", còn bé Bin thì chạy vào nhà, xem có điện chưa để "ới" ra, báo cho mẹ biết…

 Lát sau thấy Huê, cô bạn cùng lớp thời phổ thông cấp hai của tôi, giờ là "đại gia làng mới nhớn", như Huê vẫn thường tự giới thiệu, dừng chiếc Lexus màu đen bảy chỗ cạnh đường và hạ kính cabine, thò đầu ra nói oang oang:

-Gọi thợ điện đến nó chữa cho! Chọc chọc ngoáy ngoáy ba lăng nhăng như thế có đến mùa quít cũng chẳng có điện đâu!

Tôi cười cười nói với Huê:

-Tạm thời để có điện đêm nay đã bà "đại gia làng mới nhớn" ạ, chứ chiều muộn thế này, ai người ta còn chịu đến chữa cho mềnh nữa?

Tôi nói và chọc chọc tiếp vào chỗ đầu dây. Trong nhà, nghe tiếng Bin reo, ới gọi ra :

-Có điện, có điện rồi mẹ ơi!

Nhưng liền đó, con tôi liền cụt hứng:

-Ầy! Lại mất rồi!

Huê mở hẳn cửa cabine, ra xe, nhìn lên, nói như ra lệnh với tôi:

-Mang các thứ vào nhà đi thôi , để tao sai thằng bồ tao nó đến sửa ngay cho mày, nhân thể thay béng mẹ cái dây nhôm ba lăng nhăng trên đầu cột kia đi! Xuống đi! Cẩn thận đấy!

Không chờ phản ứng của tôi, Huê bấm máy di động rồi gọi tồng tộc:

-Anh Huy Gấu đến nhà cái Trân ngay đi nhé, ừ, cái Trân, Huyền Trân công chúa xinh đẹp, cô giáo cấp 3 ở Đông Mậu ấy. Oke! Biết rồi hả? Biết rồi thì mang cả cuộn dây đồng thay hết mấy thứ dây nhôm của nợ cũ đi nhé. Thế là ngoan đấy! Tinh thần là khẩn trương, chất lượng và sẽ có hậu tạ tử tế!

Tắt máy, Huê hất mặt bảo, khi tôi vừa xuống đến chân thang:

-Vào nhà cậu cà phê đi, đảm bảo mươi phút nữa, thằng Huy Gấu đến, nó sẽ điện khí hóa xong toàn bộ cho nhà mày, đạt chuẩn châu Âu.

Như không muốn tôi phải giãi bày, Huê chủ động xách cái thang và lại hất mặt tiếp, ra hiệu. Tôi đành phải cầm cây sào, đưa Huê vào nhà.

Trong lúc bé Bin giúp mẹ pha cà phê hòa tan đãi khách thì Huê xoa đầu con trai tôi khen:

-Thằng này lớn nhanh như bầu ấy nhẩy, học lớp mấy rồi, con trai?

-Dạ thưa bác, con học lớp 1 ạ.

Huê:

-To con thế này, chắc chắn được làm lớp trưởng?

Bé Bin thật thà:

-Dạ! Con chỉ là tổ trưởng tổ 1 thôi ạ.

Huê cười:

-Tổ trưởng tổ 1 là đáng mặt lớp trưởng cứng rồi! Cố lên mà đi lính xịn, làm đồn trưởng như bố con, cho oai oách hoành tráng Thiên Lôi, đại bố tướng cu Bin nhé!

Tôi đưa mắt cho Huê như muốn ngầm bảo, đừng nói năng với con trẻ mấy cái thứ ngôn từ ngông ngạo đó. Nhưng sau khi nhấp một ngụm cà phê, Huê lại loe toe tiếp:

-Bin này, con bảo mẹ sinh thêm em bé gái đi! Không thì lớn lên, có anh không có em, cô đơn lắm! Bảy tuổi mới có em bé là muộn ngắc củ đậu rồi đấy, con trai ạ.

Và chẳng hề giữ gìn gì, Huê hỏi thẳng tôi:

-Này! Mày đang kế hoạch hay bị hỏng rồi?

Tôi gắt Huê:

-Ăn với chả nói!

Huê:

-Vầng, nàng! Tui nói vậy đấy! Đẻ được đẻ ngay đi, có thêm con là thêm phúc, thêm lộc! Tui đẻ thêm cái Gấm, cái Vóc xong, mọi việc làm ăn cứ hanh thông ràn rạt, chứ trước đây á, buồn thảm, lay lắt, ngắc ngó như chó gặm xương khô. Sang năm mà bà nàng Huyền Trân sinh thêm con gái thì chắc chắn sẽ lên chức giáo sư chứ không phải ngồi dạy ở cái xó trường nghèo phố huyện này nữa đâu. Rồi mai mốt, lúc bệnh tật, già yếu, không có con gái, lấy ma nó chăm cho bà nàng à?...

Không biết Huê còn "xả" đến đâu khi con trai tôi reo lên:

-Có điện rồi!

Tôi cũng mừng mừng nói với Huê:

-Đúng là anh Huy, bạn cậu đến nhanh như điện! Theo cậu, mình nên hậu tạ anh ấy bao nhiêu cho tử tế, lịch sự!

Huê lắc đầu, nói giọng bạn bè thường ngày:

-Mày tử tế, lịch sự chỗ khác đi! Việc Huy Gấu để tao giải quyết! Cứ coi như trong vụ điện này, tao giúp mày, cô bạn gái yêu quý xinh đẹp và rất chi là lịch sự ạ.

Nói thế rồi, Huê đứng phắt lên, đi ra. Con trai tôi chào, nó cũng lơ phơ chẳng buồn đáp lại. Tôi cầm vội cái ví bám theo Huê, nó quay phắt lại, giong hơi gắt:

-Tao bảo rồi, việc hậu tạ Huy Gấu để tao lo. Mày tính ngay việc sang năm có em bé đi nhé mà phải là con gái chính hiệu đấy!

-Cậu…

Không cho tôi nói hết câu, Huê làm động tác dí tay vào bụng dưới tôi, nháy mắt nói giọng cợt nhả:

-Tối nay, điện khẩn cho bố đồn trưởng, bắt bố ấy về ngay… tắp lự đi!

Rồi Huê nháy mắt tiếp với tôi một cái nữa trước khi quăn quắn đi ra phía ngoài đường. Cô nàng tự động mở và đóng cánh cổng lại…

*

Nhớ lại câu chuyện lúc chiều với Huê "đại gia làng mới nhớn" và nhìn cảnh con trai ngủ say, đôi môi nó còn mim mỉm cười như thật an lành, tôi lâm vào tâm tư dò đoán? Có phải vì cái Huê giục tôi sinh em bé mà cu Bin, con trai tôi nổi lòng ích kỷ trẻ con lo lắng, sợ không được quan tâm chăm sóc đầy đủ không? Tôi nghĩ là không, vì thằng bé từ nhỏ đã rất ham chơi với các em gái, con các cô, các chú, các dì bên nội, bên ngoại; nó cũng là đứa chưa bao giờ giành giật phần hơn kiểu trẻ nít với các chị em họ, bạn học, bạn chơi trong xóm…

Nghĩ mãi, nghĩ mãi tôi bỗng nhớ ra, trước khi bắt tôi hứa "danh dự" không sinh em bé, con tôi bảo: "Con sợ mẹ chết mất!". Thôi đúng rồi! Tôi đã hiểu được nguyên nhân, vì sao con trai tôi lại khó ngủ, lại khóc thầm một mình…!

*

Hơn hai năm trước, khi đang tham gia một cuộc hội thảo tầm khu vực về cách thức đổi mới dạy và học môn Sinh trong trường phổ thông trung học tại Hoa Ban, một khách sạn hạng sang của thành phố trung tâm tỉnh, tôi đã gặp đại nạn, phải đưa đi cấp cứu. Cuộc hội thảo hôm đó có cả khách mời là thầy học, bạn học của tôi từ Hà Nội và một số tỉnh lân cận về. Không khí thật trang trọng nhưng cởi mở và hướng đến những mục tiêu kiến tạo. Tôi trình bày xong tham luận, về đến chỗ ngồi ít phút thì một cơn đau ập đến nhói thắt ở hông trái. Như linh tính mách bảo, tôi vội cầm chìa khóa phòng, cố đi cho thẳng người, mở cửa hội trường, bám tường đi về phía thang máy. Lết được vào trong, tôi bấm tầng 19. Tai tôi ù lên nhưng vẫn nghe những tiếng tít.... tít… tiếng đóng, mở cửa thang máy nhưng mắt thì không còn nhìn thấy gì nữa. Tôi vội gục đầu vào góc thang trước khi bất tỉnh.

Rồi tôi nghe giọng nói của ai đó giống như giọng con trai mới vỡ tiếng:

-Cô ơi! Cô ơi! Đến tầng 19 rồi. Cô bị làm sao đấy ạ?

Cố lắm mới mở được mắt, giọng tôi lạc di, đứt quãng:

- Cô…ô…ô…

Tôi tiếp tục cố mở to mắt nhìn và chỉ kịp đưa bàn tay còn lại chưa bị tê ra như cầu cứu. Cậu bé dường như hiểu ý, hỏi:

-Cô ở phòng nào, con dìu cô vào ạ?

Tôi run run đưa cái chìa khóa số phòng 1909 và miệng cứng lại nhưng tri giác vẫn còn mơ hồ nhận thức được vài thứ xung quanh.

Cậu bé đưa tôi vào phòng 1909. Tôi nằm lả luôn xuống sàn trong cơn đau muốn tắt thở. Cậu bé cố gắng lắm mới đỡ được tôi dậy, dìu lại giường. Trong đầu tôi nghĩ ngay đến bệnh viện đa khoa tỉnh, nơi đã từng phẫu thuật cho tôi mấy năm trước và cố chỉ vào tấm biển "Khách mời hội thảo" ở ngực áo.

Cậu bé chạy vội ra ngoài, đi báo…

Chỉ một lúc sau, cô bạn đồng nghiệp cùng trường và ba bảo vệ khách sạn lên phòng khênh tôi ra xe taxi, đưa thẳng tới bệnh viện tỉnh, cấp cứu.

Vào viện, các bác sĩ liền cho tôi thở oxy và quyết định đưa vào phòng mổ gấp.

Do được tiêm một mũi hồi dương sinh mạch, tôi có tỉnh táo lại chút ít, mặc dù đầu óc vẫn còn đang bung biêng loạn xạ. Trong cơn minh minh mang mang ấy, tôi vẫn nghe rõ được tiếng trao đổi của hai người bác sĩ nam:

- Ca này căng đấy anh ạ: huyết áp 45/70, phải mổ ngay, may … còn kịp.

- Mạch chập chờn lắm. Nhưng đến mức này thì phải mổ thôi!

Người bác sĩ này nói và hướng ra ngoài, gọi:

-Ai là người nhà của bệnh nhân Trân?

Cô bạn đồng nghiệp vào và không hề do dự, tự nhận là em gái để viết cam kết cho tôi được phẫu thuật gấp.

Lúc này, trong đầu tôi chỉ duy nhất ý nghĩ đến bé Bin, vì con còn quá nhỏ. Nếu tôi vì mệnh hệ gì mà không qua được thì ai sẽ nuôi con đây? Hai tiếng "Chị gái" bỗng vang lên trong đầu và buột ra khỏi miệng tôi khiến làm bật cái ống thở oxy ra….

Một trong hai vị bác sĩ giật mình, ra vẻ vẻ hơi cáu và lắp lại ống thở cho tôi.

Cô bạn vội xin lỗi bác sĩ rồi nắm chặt tay tôi động viên:

-Chị yên tâm, để em gọi điện ngay cho chị Điệp…

Do gây mê cột sống phía dưới thắt lưng, tôi vẫn còn cảm nhận được xung quanh. Trong đầu tôi miên man bao là ý nghĩ về những dự định và kế hoạch sắp tới dành cho con. Từ thẳm sâu, tôi tâm niệm nguyện cầu: "Chị Điệp ơi! Chị gái hãy giúp chăm sóc, nuôi dưỡng  con trai em…".

Tỉnh dậy trong phòng hồi sức, vừa mở mắt ra, tôi thấy xung quanh mình có đến hơn chục người đang mừng rỡ ra mặt nhìn tôi trong hạnh phúc vỡ òa. Đó là cha mẹ tôi, bé Bin yêu quý của tôi và một số bạn bè đồng nghiệp cùng trường.

Con tôi đứng cách giường bệnh hơn một mét, bám vào tường nhìn mẹ, vệt nước mắt của cu cậu còn loang lổ trên má, trên mặt. Có lẽ vì thấy nhiều dây nhợ xung quanh tôi nên cậu bé sợ, không dám lại gần nhưng miệng thì lại đang như thầm thì một điều gì đó….

Tôi chỉ tỉnh lại được chừng ấy rồi lại chìm vào mệt lả cho đến hôm chị gái tôi bỏ dở cuộc du lịch lữ hành xuyên Việt bay từ Thành phố Hồ Chí Minh ra và đến thẳng bệnh viện thăm nuôi tôi, tôi mới tỉnh lại hẳn. Chị Điệp lao vào phòng bệnh, ôm lấy cô em ruột mà quên mất là có ba loại dây chuyền đang lủng lẳng xung quanh cái giường tôi nằm.

Chị khóc tu tu như trẻ bị đánh đòn:

-Tại sao, tại sao lại thế này? Nhưng may quá… em Trân của chi sống rồi, sống rồi…!

Tôi cười:

-Chết cũng phải có số chị gái ạ! Tuổi Canh Thân như em còn bị đày lâu lắm. Chết đi, lấy ai để chịu trận!

Chị tôi vội ngăn:

-Em lì lắm… cứ coi thường tính mạng như không! Chị đã hỏi các bác sĩ vừa cứu em thoát chết rồi, em bị cắt một bên buồng trứng và còn bị một cái u nữa đấy. Bác sĩ nghi là u quái nên đã đưa đi sinh tiết rồi.

Nghe chị gái nói thế, tim tôi lại đau thắt, và lại chìm vào những suy nghĩ nặng nề, chán nản. Cứ mỗi lúc hơi bình tâm lại, tôi lại nói lời "di chúc" cầu mong chị gái nuôi hộ bé Bin cho tôi… Đương nhiên là chị tôi luôn nhẹ nhàng an ủi và nói độc một câu: "Nhìn em chị thấy sắp khỏe đến nơi rồi! Cố lên em gái! Chị cũng sẽ cố cùng em".

Rồi đến một buổi sáng, lúc mới hơn sáu giờ đã thấy cha tôi đèo bé Bin lên viện thăm tôi. Hai tay con trai tôi ôm một bó hoa cúc vàng, mặt con tươi hơn hớn, tiến lại chỗ mẹ. Đặt bó hoa ở đầu giường xong, bé ôm ghì lấy đầu và hôn vào mặt, vào trán tôi.

Tôi dồn dập hỏi con:

-Sao ôm mẹ chặt vậy? Con có điều gì vui thế? Lấy hoa ở đâu để tặng mẹ đấy? Mà sao lại là hoa cúc?

Cha tôi trả lời thay cho cháu ngoại:

-Sáng nay cháu Bin dậy từ lúc năm giờ kém, nằng nặc đòi ông ngoại đưa lên viện thăm mẹ Trân, cu cậu bảo đêm qua nằm mơ thấy mẹ Trân đã khỏe, sắp được ra viện. Dọc đường cháu nhìn thấy một bó hoa ướt sương bên đường, chắc là do người đi chợ đêm đánh rơi. Cu cậu bắt ông ngoại phải dừng xe, xuống nhặt hoa bằng được.

Bé Bin nói chen:

-Bà ngoại bảo hoa cúc là hoa may mắn, phúc lộc đấy mẹ ạ. Con tặng mẹ Trân, mẹ thích đi để mau khỏe ạ.

Tôi ôm ghì con vào lòng, mặc dù vết mổ còn bị nhói đau:

-Ôi con tôi! Bin yêu quý nhất của mẹ!

Bé Bin khoe:

-Mẹ ơi con biết niệm Phật rồi đấy!

Tôi ngạc nhiên hỏi lại:

-Ai dạy con? Con niệm Phật thế nào?

Bé Bin:

-Bà ngoại ạ. Con theo bà đi chùa Mậu làng mình. Con nghe bà ngoại niệm rồi thuộc.

Tôi cố ghìm xúc động hỏi:

-Con trai mẹ niệm thế nào?

-Dạ, niệm là: Con nam mô Vô Thượng hư không Phật Mẫu. Dưỡng sinh/ Bảo mạng/ Cứu kiếp Đại Từ Tôn…

Giờ thì tôi đã hiểu vì sao hôm đầu đến thăm tôi, bé Bin cứ thầm thì điều gì đó không nghe rõ được…

Chị gái tôi mang đồ ăn sáng vào cũng là lúc ông bác sĩ, người phụ trách ca mổ cứu tôi cũng vào theo. Ông nhìn cả nhà tôi cười tươi:

-Chúc mừng bệnh nhân Trân và gia đình nhé. - Ông quay sang bắt tay cha tôi và nói tiếp- Bác phụ huynh về mổ ba bò chín trâu liên hoan đi thôi! Con gái bác có kết quả sinh tiết, u lành rồi! Chúc mừng!

Những lời cảm tạ vị bác sĩ nhân hậu và bệnh viện đã cứu tôi nối nhau vang lên.

Bỗng chị tôi hỏi:

- Thưa bác sĩ! Em gái em có bị ảnh hưởng đến chuyện mai này muốn sinh thêm em bé không ạ?

-Cái này phải nói thật, có ảnh hưởng chứ! Độ an toàn là 60/40 hoặc ngược lại tùy theo cơ địa và chế độ làm việc, dinh dưỡng. - Nói thế rồi ông xoa đầu bé Bin, vừa khen vừa nói lời khuyên – Đã có một cậu quý tử hoành tráng thế này là yên tâm rồi! Muốn đẻ thêm, phải tính toán hết sức cẩn thận...

Trong lúc nghe bác sĩ nói, bé Bin lộ vẻ lo lắng và ôm chặt lấy tôi.

*

Nhớ lại câu chuyện cũ, tôi bỗng nghĩ, có lẽ, hôm đó cậu con trai bé bỏng, non nớt của tôi đã bị găm vào đầu một ấn tượng đáng sợ khó quên.

Nhưng khi nhìn thấy con trai đang giấc ngủ ngon và nét mặt bình an thánh thiện, tôi xua đi những trăn trở, nghĩ ngợi và nhẹ nhàng đi vào một giấc ngủ muộn say lịm.

Đã thành thói quen từ lâu, vào các buổi sáng thường ngày dù lúc đêm có thức khuya đến mấy, tôi cũng dậy đúng vào lúc 5 giờ.

Từ ngày gây được cái vườn sinh học, cứ sáng sáng, thức dậy là tôi ra vườn, thay vì tập thể dục, tôi múc nước tưới cây, rồi tỉa hoa, ghép cành, cho cá trong ao ăn cỏ, ăn thân chuối thái mỏng…

Sáng nay trời dịu mát sau cơn mưa đêm, mười "tòa" mẫu đơn đại đóa tôi lai ghép năm trước đều bừng nở như mười mâm xôi gấc khổng lồ đỏ tươi. Tôi lên Phây, gửi ảnh hoa mẫu đơn để khoe với anh xã nhớ thương nơi biên giới và các đồng nghiệp, các học trò môn sinh học lớp 12 A7 của tôi.

Hồi đáp từ anh xã, từ các Phây hữu thân thiết tới tấp gửi về tài khoản Phây của tôi là các bình luận lời lẽ có cánh cùng với các yêu cầu, đề nghị tôi chụp thêm về toàn cảnh khu vườn sinh thái, post tiếp.

Say sưa quá đến lúc tôi nhìn đồng hồ thì đã 7 h kém 10.

Chết cha rồi! Bẩy rưỡi tôi phải dạy trực tuyến; Và bẩy rưỡi, con trai tôi cũng đến giờ học trực tuyến… lớp 1. Tôi đi như lao vào nhà.

Tôi sững người ở hiên nhà vì ngửi thấy mùi mì tôm, đúng là mùi mì tôm.

Và tôi càng thêm sững người hơn vì thấy con trai chạy ra cửa, khoanh tay lễ phép:

-Mẹ Trân ơi! Con mời mẹ Trân vào ăn sáng ạ!

Tôi bế bổng con lên đi vào nhà.

Bên trong, tôi lại thêm một lần sững người nữa, vì thấy ở giường ngủ của hai mẹ con tôi, cái chăn mỏng được gấp gọn gàng, phía trên đặt đôi gối bông phẳng phiu.

Rồi ở bàn ăn trong bếp, hai bát mì tôm được chuẩn bị sẵn. Con trai tôi lấy đĩa làm nắp đậy từng bát. Cu cậu còn bổ sẵn bốn miếng chanh tươi để ở một cái đĩa nhỏ bên cạnh mấy lát ớt cắt vụng.

Hôm ấy, tôi đã ăn sáng có lẫn nước hai hàng nước mắt, thứ nước mắt xúc động vui mừng, cứ trào ra không thể nào ngăn lại được.

Và, lần đầu tiên trong đời, tôi đã nói dối cậu con trai yêu quý nhất của mình: "Mẹ vừa bị bụi bay vào mắt đấy!", khi bị con tôi chợt hỏi: "Sao mẹ lại khóc ạ?", khiến nó quýnh cả lên, đòi được thổi bụi trong mắt cho tôi.

Sáng ấy là một ngày vui, hạnh phúc nhất đời tôi!


Ý kiến bạn đọc

Xem thêm bình luận