Đường dây nóng: 0237 3721150
Podcast 03/04/2026 15:30

Đọc truyện: “Người vận chuyển” | Lữ Mai

Mời quý vị và các bạn nghe truyện ngắn “Người vận chuyển” của Nhà văn, nhà thơ, nhà báo Lữ Mai qua sự thể hiện của BTV Thùy Dung.

Bốn năm vào nghề shipper, cũng chừng ấy năm Tuân phụ trách giao hàng ở quận X cho trang mua sắm trực tuyến "Rose". Công việc vất vả, khách hàng muôn hình vạn trạng, anh và đồng nghiệp truyền nhau chuỗi kinh nghiệm duy nhất: tận tụy, thật thà, nhẫn nại.

"A lô! Chào chị Phương Lam, tôi là nhân viên giao hàng. Tôi thấy bất thường ở nội dung hàng và kiện hàng thực tế của chị. Chị đặt thảm trải phòng khách, nhưng kiện hàng rất nhỏ và nhẹ, với kinh nghiệm của mình, tôi nghĩ đây là gian hàng ảo chuyên lừa khách. Chị cân nhắc trước khi nhận nhé!"; "À vâng, nếu chị vẫn nhận thì tôi đã đứng dưới cổng nhà, còn chị từ chối, tôi sẽ báo hệ thống. Cảm ơn chị!".

Tuân quen Lam như thế. Họ thường xuyên chạm mặt nhau bởi Lam mua sắm qua mạng là chủ yếu. Thời điểm dịch bệnh, giao hàng khó khăn, shipper luôn phải gọi điện trước, thống nhất vị trí. Tuân sẽ đặt hàng ở đó, lui lại khoảng cách đủ xa và nhìn khách nhận được hàng mới đi. Lam vẫy tay chào, Tuân đưa ngón trỏ và ngón cái làm biểu tượng thả tim, hồn nhiên như bản tính.

Con ngõ Lam ở đã quá quen thuộc với người vận chuyển. Căn hộ trong cùng của bà cụ hiền lành phúc hậu, sống một mình, thường nhờ hàng xóm đặt thuốc bắc sắc sẵn trên mạng. Nhà số 3 sung túc đủ đầy, trẻ nhỏ ra nhận hàng rất xinh xắn và lễ phép. Bà hàng nước đầu ngõ có thể thay mặt mọi người nhận hàng, trả tiền một cách hồ hởi nếu trước đó là cuộc gọi nhờ hỗ trợ. Riêng Lam, luôn là ẩn số. Cô trạc ngoài ba nhăm tuổi, các món hàng chủ yếu là gia vị nấu ăn, chăn ga gối đệm… thay vì mỹ phẩm thời trang như các bà các cô làm văn phòng. Tuân phỏng đoán, Lam ở nhà nội trợ, cuộc sống bình thường, có thể là vô vị. Nhưng đối với shipper, cô luôn lịch thiệp, xởi lởi, mỗi khi "típ" thêm tiền đều thể hiện sự trân trọng, đưa hai tay.

***

Khoa gọi điện báo không ăn cơm nhà vì bận tiếp đối tác. Chuyện như cơm bữa. Nhưng sau mỗi cuộc gọi, Lam vẫn cứ rơi vào cảm giác trũng sâu, khó tả. Gắn bó bên nhau hơn hai mươi năm, từ ngày còn đi học, chưa bao giờ Lam có ý so sánh quá khứ và hiện tại, Khoa của ngày xưa và Khoa bây giờ. Càng không mảy may mưu cầu điều gì mới mẻ, long lanh. Chỉ là, Lam cứ thấy đằng đẵng, mỏi mòn. Thấy cuộc đời một con người, như cô, không nhất thiết phải dài đến vậy. Khoa đã đành, đến lũ trẻ cũng không cần tới mẹ. Chúng khóa cửa phòng riêng, và thế giới trong ấy chứa đựng những gì, Lam không cách nào chạm tới.

Lam là nhà văn. Cách đây mấy năm cô quyết định nghỉ công việc biên tập viên ở một nhà xuất bản. Nhiều người hỏi lý do, nhưng chính Lam cũng không rành mạch được. Chỉ cảm thấy cần thay đổi, cần làm một điều gì đó khác đi. Để có nhiều thời gian hơn cho gia đình, bản thân, khát vọng. Nghỉ việc rồi mới biết, mọi thứ vẫn tàng tàng như vốn dĩ. Bởi với gia đình, Lam đi làm hay ở nhà thì "công suất" vẫn vậy. Với bản thân, Lam không nhiều nhu cầu, nên có rảnh cả ngày cũng chẳng thêm thắt, vun vén gì hơn. Bấm số gọi bạn bè, đứa vẫn đi công tác, đứa tất tưởi đưa con vào viện, đứa dở dang thi cử… "Đang tuổi lam tuổi làm như bọn mình, khó dành điều gì đó cho bản thân và cho nhau lắm Lam!", bạn thân thở dài khi từ chối gặp gỡ.

Lâu rồi Lam không còn cảm giác chờ đợi điều gì nữa. Trừ cuộc gọi từ shipper. Những thứ anh ta mang đến là sợi dây kết nối Lam với các thành viên trong gia đình. Vừa tối qua chồng nhắc: "Em mua thêm cho anh mấy bộ ghim cài vest nhé!" Đua theo bố, bọn trẻ hiếm hoi mới ríu ran. Đứa lớn nói: "Mẹ mua cho con đôi giầy", đứa nhỏ nũng nịu: "Con thích bộ đồ khủng long như trong game câu cá". Cô vẫn bần thần. Đã lâu không mua gì cho mình. Nhưng nếu mua thì sẽ mua gì? À, có thể sẽ là lá nguyệt quế cho món súp rồi bớt lại chút đun sôi, để chế độ xông, mùi hương thảo mộc sẽ bay khắp phòng trong phòng ngoài, từ cái ấm điện bạn thân tặng từ hồi còn dịch bệnh.

***

Gần Tết, khách quen, Tuân đã chủ động dồn đơn lại mà vẫn dày đặc. Sự xuất hiện của anh khiến ngõ phố xôn xao. Bà cụ nhà trong cùng thắc thỏm ngóng từ sáng, bởi thuốc phải uống đúng cữ. Trẻ con nhà số 3 chờ sẵn trên chiếc xe đạp hồng, đúng vị trí Tuân hay đỗ xe. Quán nước đông hơn thường nhật, dân đánh giầy cũng tụ cả về đấy, việc nhiều, không ngơi tay. Lam đứng phía xa, nhìn người già, trẻ nhỏ xúm xít quanh thùng hàng, chợt cay mắt. Cô nhớ những ngày tháng tuổi thơ, những cô hàng xén lưu động dừng xe trước lũy tre, cũng cảnh đông vui thế. Trẻ nhỏ sẽ được mua bóng bay con thỏ, thổi đỏ ửng môi và quện cả lên đôi má nẻ căng.

"Kìa chị Lam, sao thế, chị không khỏe ạ?", câu hỏi của shipper kéo Lam về thực tại. Tuân gặp đôi mắt ngân ngấn nước, tay tần ngần vân vê góc chiếc khăn quàng. Lam nhận gói hàng, định quay gót thì người vận chuyển níu lại bằng câu hỏi: "Chị ơi! muốn sấy những miếng cam chín cho khô thì làm cách nào?" Lam thoáng ngạc nhiên, rồi bằng kinh nghiệm nội trợ, cô nhiệt tình chỉ dẫn. Nếu không có lò nướng, lò sấy, ta có thể thay bằng chảo chống dính, nồi chiên không dầu. Cam thì chọn loại vỏ dầy, độ chín vừa phải để sấy xong cho hương thơm tốt nhất. Lam nói thêm, mùa đông năm nay nhiều hàng làm cam sấy bán trên mạng, nhưng của nhà tự làm vẫn cho hương vị khác. Cái gì đặt sẵn được, chứ mấy thứ nho nhỏ này nên tự làm thì hơn. "Mà anh có món gì cần đến cam sấy?"; -"À, là cháu gọi tôi bằng cậu, bố mẹ nó phụ hồ trên này, tôi thường đưa đón đến trường. Nó thích chiếc vòng nguyệt quế có thêm những miếng cam khô. Hình như do đọc ở một truyện gì đó trên mạng".

***

"Hương cam khô trên vòng nguyệt quế" là truyện ngắn thiếu nhi của Lam, viết đã lâu. Cô thích hương cam. Loại nước hoa cô đang dùng cũng có hương cuối là cam. Lam luôn nghĩ rằng, dù tinh tế và tinh xảo đến đâu thì mọi sản phẩm cũng mãi dừng lại ở sự mô phỏng, chứ không thể mang nguyên vẹn thiên nhiên đến cho ai đó sở hữu. Mọi cung bậc hương thơm từ cam, dù đó là mùi vòm lá hay nụ hoa, quả xanh, quả chín, vỏ vàng… đều gợi cho cô một cảm xúc ấm êm, thanh mát.

Sau chiến tranh, thanh niên làng cô có phong trào khai hoang, cùng nhau phát quang những sườn đồi tím ngắt hoa sim hoa mua, bạt ngàn lau trắng để trồng sắn, sau này là trồng cam. Trẻ con như Lam muốn đến vườn cam thì phải trèo đồi, phải được sự cho phép của người lớn, phải cam kết sẽ không tắt mắt quả xanh quả chín lúc lỉu trên cành… Riêng mùa cam ra hoa và đậu quả, không đứa trẻ nào được bén mảng tới, tránh việc nghịch ngợm làm rung cành rụng hoa. Vườn cam của làng của xã là niềm hy vọng, là vốn liếng, lãi lờ, điểm chác… và bao điều gì khác nữa, không đơn thuần như chanh như bưởi trong vườn để nay hái nắm lá, mai tỉa chùm gai. Bị cấm, Lam vẫn tìm mọi cách lên đồi. Vừa thả trâu bò trên sườn núi, vừa đốt lửa trong ống bơ, vừa hít hà hương cam. Không gian dâng lên mùi hương ấm êm đã quyện vào khói, vào mùi lá thông, mùi gió đồi hiu hắt. Hết buổi trở về, từ manh áo ẩm, Lam gặp ở đó cảm giác dìu dịu, mơ màng.

Chiếc vòng nguyệt quế có những miếng cam chín vàng ươm sấy khô được Lam làm vào mùa đông đầu tiên cô nhận lời yêu Khoa. Từ bấy, năm nào Lam cũng sấy cam, kết vòng nguyệt quế. Chiếc cũ hạ xuống, thay chiếc mới lên. Nhưng Khoa và lũ trẻ có để mắt không thì Lam không chắc. Lam vẫn thở dài, tự nhủ, thì mình làm việc nhỏ bé này cho chính tuổi thơ và tuổi trẻ của mình thôi. Cô quên chưa hỏi shipper, đứa cháu là trai hay gái, mấy tuổi rồi mà đã đọc được cả truyện ngắn trên mạng. Hương cam khô trên vòng nguyệt quế có phải duy nhất thuộc về Lam? Hay nhà văn nào khác cũng có chung niềm yêu thương, ám ảnh? Dù gì, câu chuyện nhỏ ấy cũng khiến cô suy nghĩ lại, việc viết lách thầm lặng bấy nay là nguồn hạnh phúc mơ hồ, âm ỉ mà bền chặt.

***

"Tết thì cậu về quê nhỉ? Tôi… tôi có chút quà gọi là, gửi cậu về quê…" Ánh mắt Tuân lộ rõ vẻ ngạc nhiên, ngỡ ngàng, hơi khựng lại. Chừng ấy năm làm nghề vận chuyển, khách hàng xông xênh cho thêm chút tiền thừa hoặc đưa tiền "típ" thì có, chứ giỏ quà đẹp đẽ thế kia, quả thật chưa bao giờ anh nhận được. Đôi tay chai sạn, khô nẻ của Tuân cứ lừng khừng quặt lại sau vạt áo phao dầy sụ. "Thật ngại quá… chị lại chu đáo quá thế này… tôi chỉ là…", Tuân ngập ngừng, nhưng không nỡ để giỏ quà trĩu nặng mãi trên đôi tay trắng xanh, thon thả.

"Thú thực, tôi cũng cứ ngần ngừ mãi. Mấy hôm chuyển đồ cho chị mà chẳng dám đưa. Có mẻ cam tôi sấy, hơi xém vì thiếu kinh nghiệm, tôi gửi chị dùng thử, rồi nhờ chị chỉ bảo thêm để mùa sau tôi lại sấy cho con bé…" À, thì ra đó là một cô bé, và đôi tay thô mộc của người vận chuyển đã sấy cam, theo công thức Lam dặn. Lòng cô khẽ reo vui, đưa tay nhận món quà.

Mỗi miếng cam như một mặt trời nhỏ, vàng lựng, thơm ngọt ngào, hơi xem xém một chút nhưng nó khiến hương thơm vì thế mà lay động hơn, cồn cào hơn. Định đun một ấm trà có quế và mật ong rồi thả vào, nhưng rồi Lam lại ngắm chiếc vòng nguyệt quế treo cạnh khung ảnh gia đình. Năm nay cô chưa thay vòng nguyệt quế, nhưng treo những miếng cam mới lên.

***

Khoa thấy lạ sau những lần đôi mắt Lam ánh lên niềm vui khó tả khi cuộc gọi đến nhấp nháy dòng tên "Tuân Rose". Có phải một người đàn ông Lam mới quen? Có phải người ấy đã tặng cô hoa hồng, thứ mà lâu nay Khoa gần như quên lãng? Có phải Lam đang hẹn hò?... Bao nhiêu câu hỏi bủa vây, hồ nghi trỗi dậy, nhưng Khoa kịp kiềm chế. Lam đã nhẫn nại, hy sinh cho Khoa và gia đình này theo cách đầy lặng lẽ. Khoa rất biết. Vậy mà bao nhiêu bộn bề mỏi mệt vẫn cuốn anh đi. Đẩy Khoa vào cả sự vô tâm, cáu bẳn. Khoa nỡ lòng nào truy vấn chút lấp lánh mà đã lâu lắm rồi không hiện trong mắt Lam. Lần nọ, chuông điện thoại reo, Lam khấp khởi vụt khỏi nhà như cơn gió. Lúc cô đang nhận hàng từ shipper, Khoa đứng trên ban công, nhìn xuống, lặng người.

Khoa ngước lên chiếc vòng nguyệt quế, hít hơi thở sâu. Hương cam khô mùa đông này đã khác. Lam đang cặm cụi trải thảm phòng khách. Khoa đứng ngay phía sau vợ, rất gần búi tóc cuộn chặt đã thưa hơn rất nhiều so với ngày xưa. Vẫn mãi hương cam nghèn nghẹn, lãng đãng, mơ hồ, buồn thương vấn vít./.


Ý kiến bạn đọc

Xem thêm bình luận