Đọc truyện: “Hồn ma báo án” | Trịnh Tuyên
Mời quý vị và các bạn nghe truyện ngắn "Hồn ma báo án" của tác giả Trịnh Tuyên qua giọng đọc của BTV Lê Dung.
Đây là lần đầu tôi được "tháp tùng" người chết đến nhà hỏa táng.
Tranh thủ lúc người nhà bạn tôi chờ nhận tro cốt, tôi tha thẩn đi ra phía ngôi nhà ba tầng, có kiến trúc rất lạ, kiểu dáng giống như chùa chiền. Buổi sáng, chưa kịp ăn uống gì, bụng tôi bỗng đói cồn cào. Trong ánh nắng cuối thu yếu ớt, có một quán hàng ở cuối khu vườn, tôi đi tắt qua khoảng đất trống, bước tới. Quán vắng hoe, chỉ có một cô chủ quán còn rất trẻ, vẻ mặt buồn rười rượi. Tôi lên tiếng:
- Quán có bán đồ ăn không cô?
- Dạ! Quán em có phở, xôi, bánh chưng và đồ uống ạ!
- Tốt quá! Cho tôi một tô phở bò.
- Dạ! Quán em chỉ có phở gà thôi ạ!
- Cũng được!
Chỉ một loáng, cô ta đã bưng tới bàn tôi một tô phở. Tôi cắm cúi ăn, thoáng chốc, bụng đã no ứ, giống như bát phở tự động chui tọt vào dạ dày của tôi vậy.
Tôi móc ví trả tiền. Cô chủ quán xua tay.
- Anh được ăn miễn phí. Vì em biết, sáng nay, sẽ có một vị khách quý vào quán em.
Khi quay trở lại khuôn viên khu nhà hỏa táng thì thấy mọi người đang đợi tôi để cùng ăn trưa trong một nhà hàng. Tôi nói là đã ăn rồi. Bạn tôi hỏi, ăn ở đâu? Tôi chỉ tay: "Ăn ở quán ăn phía sau ngôi nhà ba tầng kia kìa!"
Bạn tôi tròn mắt: "Khu nhà ấy là nơi lưu giữ tro cốt của những người chết ngoài đường ngoài chợ, không rõ tung tích, người ta phải đưa vào đó, làm gì có quán ăn? "Ông nói gì lạ thế! Tôi vừa ăn xong!
Bạn tôi nhìn ra phía sau ngôi nhà, theo hướng tay tôi chỉ, tia mắt nghi ngờ phóng thẳng vào tôi.
- Ừ! Mày dẫn tao ra xem!
Tôi tức tốc dẫn bạn ra phía sau ngôi nhà ba tầng ấy. Ơ kìa! Sao bây giờ phía sau ngôi nhà lại trống hoác thế kia? Chỉ thấy có một đống bát đĩa vỡ được người ta dồn lại.
- Mày thấy chưa? Tao biết ngay mà!
Hai tiếng sau, bạn tôi nhận tro cốt mẹ rồi cùng đoàn lên xe đưa về an táng…
Đêm ấy tôi trở về, gần sáng rồi mà không sao chợp mắt được. Bỗng nghe có tiếng kẹt cửa. Một cô gái mặc áo trắng toát bước vào.
"Anh ơi! Anh có nhận ra em không? Em chính là cô chủ quán mà sáng nay anh đã đến ăn phở gà đấy! Xin anh hãy lặng yên mà lắng nghe em trình bày đuôi đầu tình cảnh đau thương và số phận khốn khổ của em. Gần ba năm trước, em bị một chiếc xe tải hạng nặng đè chết ở ngay Ngã Ba Voi. Sau khi xe tải cán chết em, tên tài xế không những đã bỏ mặc, còn chiếm đoạt toàn bộ tư trang của em đựng trong túi xách, rồi lái xe đã bỏ đi. Tro cốt em hiện đang lưu giữ trong ngôi nhà ba tầng, chỗ anh ăn phở gà đấy! Em biết anh là một Điều tra viên tài giỏi của Phòng Cảnh sát điều tra Công an tỉnh. Em chỉ có một nguyện vọng, là Công an phải tóm cổ được tên tài xế bất lương kia và tro cốt em được đưa về an táng nơi quê nhà"
- Tôi đã nghe rõ lời trình bày của cô, nhưng làm sao có thể giúp cô khi mà trong tay tôi không có một tài liệu nào làm căn cứ? Vì vậy, ít nhất, cô phải trả lời cho tôi biết, là trong túi xách của cô mà tên tài xế bất lương đã chiếm đoạt, có những thứ gì?"
- Có nhiều thứ liên quan đến sinh hoạt của phụ nữ. Những có hai thứ có giá trị, đó là sợi dây chuyền vàng em lấy ra khỏi cổ cho vào túi xách để đi đường cho an toàn. Sợi dây chuyền có đính một trái tim nhỏ xíu, khắc chìm hai chữ TL lồng vào nhau, rất tinh xảo.
- Thế còn vật thứ hai?"
- Vật thứ hai là chiếc lược chải đầu bằng ngà voi. Chiếc lược mảnh mai, hình bán nguyệt
- Thế còn cái túi xách cô mang theo khi bị nạn? Nó cũng rất quan trọng đấy!
- Vâng ạ! Cái túi màu nâu tím, có hai quai, đồ hàng hiệu của Nhật, nhãn mác made in JaPan"
- Thế còn hình dáng và mặt tên tài xế đó? Khi hắn bước xuống xe, lấy túi xách của cô, chắc cô đã nhìn tận mặt hắn chứ?
- Đúng! Anh ơi! Lúc đó, linh hồn em còn quẩn quanh bên thân xác đã dập nát. Khi hắn cúi xuống, em nhìn rất rõ: Người hắn thấp lùn, da mặt ngăm đen, môi trễ và đặc biệt, mũi hắn to.
Hay lắm! Người nào có hình dáng và khuôn mặt có những đặc điểm ấy, rất dễ nhận dạng, tôi thầm nghĩ.
"Còn chiếc xe tải? Cô có nhớ xe loại gì và số xe của hắn không?"
"Đó là loại xe tải hạng nặng, to, cao, có bốn bánh đôi. Em không nhìn rõ số xe, vì khi đó, do hoảng hốt, linh hồn em chưa thể đi xa và chưa dám đi xa, chỉ quẩn quanh thân xác đã dập nát mà thôi!
Tôi nhận định: Nếu vụ án này là có thật, thì vật chứng đầu tiên, và là yếu tố khách thể, đó là hộp đựng tro cốt hiện đang lưu giữ trong ngôi nhà lưu trữ tro cốt. Tìm thấy hộp tro cốt, sẽ có căn cứ chứng minh rằng, vụ tai nạn là có thật.
- Cô nói với tôi, là hòm đựng tro cốt của cô đang lưu giữ trong ngôi nhà lưu trữ tro cốt ấy, đúng không? Cô gái gật đầu.
- Xin cô hãy cho biết, hộp đựng tro cốt của cô đặt ở tầng nào, và dĩ nhiên là mã số của nó?
- Ôi anh ơi! Đã gần ba năm nay, hộp tro cốt của em đã để ở tầng 2 trong ngôi nhà đó rồi!
- Cô nói ngay đi, trời sắp sáng rồi! Tôi đang cần thu thập tài liệu, chứng cứ, để ngay sáng mai, về đơn vị phòng Cảnh sát điều tra tội phạm, có đủ tài liệu để làm căn cứ báo cáo lãnh đạo, xin chỉ thị. Không lẽ chỉ nhắc lại câu chuyện của tôi với một hồn ma là cô sao?
- Vâng! Xin anh hãy ghi nhận cụ thể nhé: Hộp tro cốt của em bằng sứ, men màu xanh nhạt, đặt ở tầng 2, khu B, số thứ tự 1223, trùng với ngày sinh và tháng sinh của em. Em sinh vào tháng 12, ngày 23.
Cô gái đứng lên, cúi đầu chào tôi…
Tôi tỉnh dậy, hóa ra là một giấc mơ. Nhưng giấc mơ lại liên quan đến việc tôi vào quán ăn ở phía sau ngôi nhà lưu giữ tro cốt. Nhìn đồng hồ tay, mới hai giờ sáng…
Trở về cơ quan, dĩ nhiên là tôi chưa thể báo cáo với lãnh đạo phòng Cảnh sát điều tra của tôi về vụ án do hồn ma cung cấp này được. Chỉ có thể là kẻ thần kinh hoang tưởng mới làm chuyện ấy. Nếu vụ tai nạn đó là sự thật, tôi sẽ thu thập đủ cơ sở pháp lý để Cơ quan Cảnh sát điều tra phải có trách nhiệm khởi tố vụ án, truy tìm thủ phạm để xử lý theo luật định. Phải xác minh cơ sở ban đầu, xác lập chứng cứ phải qua phòng Kỹ thuật hình sự. Người đầu tiên cần gặp, là Phạm Ái, có biệt danh là Ái rỗ, Phó trưởng phòng, phụ trách đội khám nghiệm.
- Ái chà! Lại có vụ trọng án nào đây?
Thấy tôi xuất hiện ở cửa phòng Khoa học kỹ thuật hình sự, Phạm Ái ngẩng khuôn mặt đầy nốt rỗ, có cái mũi sần sùi như vỏ cam sành, lúc nào cũng ửng đỏ lên nhìn tôi.
- Có đấy! Một vụ tai nạn giao thông rất nghiêm trọng gây chết người, với những tình tiết rất ám ảnh, xảy ra gần ba năm trước tại Ngã Ba Voi. Tôi muốn qua Phòng ông, xác định có thật hay không?
- Ở Ngã Ba Voi?
- Có đấy! Đó là một vụ tai nạn nghiêm trọng. Vì không tìm được tung tính nạn nhân nên phải đưa đi hỏa tang và gửi tro cốt ở đấy. Hiện trường để lại nhiều dấu vết đặc biệt. Ông uống nước đi! Nói xong, anh ta bấm máy gọi. Ở đầu kia có tiếng con gái, giọng thanh thanh: "Vâng, thưa sếp! Có ngay ạ!"
Chưa đến mười phút, nữ nhân viên có cặp đùi thon thẳng, dáng cao như gái chân dài của bộ phận lưu trữ đã mang hồ sơ lên. Tôi xem bản ảnh và đọc biên bản khám nghiệm tử thi, đúng như lời cô ta nói. "Nạn nhân là nữ, độ tuổi chừng ngoài hai mươi, tóc dài, màu đen. Áo sơ mi bằng vải phin nõn, màu xanh da trời, nịt vú màu hồng nhạt. Quần âu màu xám, quần lót lót trong màu hồng nhạt. Nạn nhân đã bị bánh xe cán nát bộ phận đầu và cổ, toàn bộ thân thể thì bị vò dưới gầm xe tải. Không tìm thấy giấy tờ tùy thân, nên không xác định được danh tính. Tro cốt của nạn nhân hiện đang gửi tại nhà lưu giữ, kèm văn bản xác nhận mẫu tế bào của Viện khoa học kỹ thuật hình sự xét nghiệm ADN".
- Cái khó của vụ án này là, không phải cướp của giết người hay hiếp dâm, nó chỉ đơn thuần là một vụ tai nạn giao thông, nên tội phạm không để lại vật chứng gì…
- Chào ông nhé!
Như vậy là bước xác minh đầu tiên của tôi đã thành công. Tài liệu về một vụ tai nạn như thế, hoàn toàn đầy đủ căn cứ pháp lý về một vụ tai nạn chết người là có thật, không thể không mở cuộc điều tra.
Ngay buổi chiều, tôi đã có mặt tại Ban quản lý nhà hỏa táng. Khi cánh cửa gỗ bằng gỗ sến nặng trịch mở ra, tôi và nhân viên quản lí nhà lưu giữ lọt vào bên trong. Đây rồi! Tôi nhìn thấy rõ ràng hộp đựng tro cốt cô gái bằng sứ, men màu xanh da trời, đặt giữa hai hộp tro cốt khác màu da lươn. Tôi chụp ảnh và yêu cầu Ban quản lý nhà hỏa táng xác nhận, nạn nhân do cơ quan pháp luật chuyển đến đã hỏa táng vào ngày… tháng… Năm… Hộp tro cốt của nạn nhân số 1223, trùng hợp với thời gian cô ta bị tai nạn.
Như vậy là tôi đã đi được hai bước quan trọng. Thứ nhất, xác định vụ tai nạn chết người ở Ngã Ba Voi và bình tro cốt của nạn nhân đang lưu giữ trong nhà hỏa táng là có thật.Tất cả đang tồn tại khách quan trước mắt tôi. Giờ thì chỉ còn một việc là mở cuộc điều tra truy tìm tên lái xe, kẻ đã gây tai nạn và cố ý giết hại một con người. Vậy thì bước tiếp theo là gì? Lời kể của hồn ma cô gái lại tái hiện trong tôi về đặc điểm dáng người và diện mạo của tên tài xế. Tôi nhờ họa sĩ tạo hình của Cục kỹ thuật hình sự vẽ mô phỏng. Nhìn bức phác họa, trong con mắt nghiệp vụ của tôi, rất dễ hình dung ra con người này ngoài đời bằng da bằng thịt.
Tài liệu như vậy, đã đủ cơ sở pháp lý để báo cáo lãnh đạo thành lập Ban chuyên án…
Suốt cả tuần, tôi và cộng sự là Điều tra viên Nguyễn Văn Lệ đã dạo qua dăm bảy công ty vận tải có chủng loại xe vận tải hạng nặng nhưng không có kết quả.
Hình như có một ma lực nào giúp tôi định hướng, ngay sáng hôm sau, cầm bản ảnh mô phỏng tên tài xế theo lời đặc tả của hồn ma, tôi đến phòng tổ chức của Công Ty Vận Tải Ven Biển. Sau khi nghe tôi trình bày mục đích của công việc là đang truy tìm một lái xe gây tai nạn chết người và chiếm đoạt tài sản bỏ trốn, phó phòng tổ chức phụ trách nhân sự, có vầng trán hói, vươn cái cổ cò sang tôi, tỏ vẻ nhiệt tình.
- Chúng tôi biết các anh rất vất vả. Giúp được gì cho các anh chúng tôi hết sức cố gắng.
Tôi đưa bản ảnh mô phỏng theo lời tả của hồn ma và đặc điểm của chiếc xe tải gây tai nạn, gã phó phòng gật gù.
- Đội ngũ xe ben của chúng tôi có đến trên trăm, đa số tài xế còn rất trẻ. Nhưng xem ảnh, khuôn mặt và hình dáng người, cơ quan tôi có một lái xe gần giống như trong bức ảnh này. Nhưng anh ta đã kết thúc hợp đồng, trả lại xe, chuyển sang lái xe cho đơn vị khác từ gần ba năm trước rồi.
Tôi kiểm tra lại, thấy thời gian lái xe này trả xe cho đơn vị để chuyển sang một cơ quan khác chỉ cách đêm xảy ra tai nạn ở Ngã Ba Voi hai ngày. Một lúc sau, anh ta đưa ra trước mặt tôi một túi đựng tài liệu bằng bìa cát tông mỏng, trong đó có sơ yếu lý lịch, phiếu khám sức khỏe, bản khai lý lịch, có dán ảnh cỡ bốn nhân sáu ghi rõ tên Nguyễn Khắc Thụ. Nhìn vào bức ảnh, tim tôi đập mạnh. Đây rồi! Đúng hắn ta.
Một tình tiết cho hy vọng của tôi sáng lên, đó là đội xe vận tải trong đó có tên Nguyễn Khắc Thụ tham gia chuyển chở gạch ngói cho công ty xây lắp cầu Quán Đông. Đường xe vận chuyển có đi qua ngã ba nơi xảy ra vụ tai nạn.
Có cần xác minh đơn vị mới của hắn không? Rõ là chưa cần! Vì làm như vậy, rất dễ đánh động hắn. Đã có địa chỉ, tại sao lại không tiếp cận miền quê, nơi hắn đang sinh sống? Cần phải đề xuất tăng cường một điều tra viên tài năng là nữ. Tôi nghĩ ngay đến Nguyễn Bích Hạnh.
- Rất tốt! Như vậy là vụ này đã lần ra manh mối rồi! Trưởng ban chuyên án có vẻ phấn khởi lắm. "Cậu đi rất đúng hướng. Đừng vội đánh động đối tượng. Chứng cứ quan trọng số một là sợi dây chuyền, cái lược làm bằng ngà voi và chiếc túi xách da do Nhật sản xuất. Khi người thân của nạn nhận xác định là tài sản của nạn nhân, thì đó là căn cứ duy nhất để chứng minh hắn là kẻ gây tai nạn và thực hiện hành vi phạm tội chiếm đoạt tài sản.
Từ Công an tỉnh đến quê hắn khoảng ba chục km. Gần tiếng sau, chúng tôi đã tìm đến đúng vị trí ghi trong hồ sơ của Nguyễn Khắc thụ.
- Bây giờ ta đến nhà trưởng Công an xã nắm tình hình. Biết đâu lại dò thêm một nguồn tin có giá trị.
Hạnh gật đầu. Trưởng Công an xã là một người khá chững chạc, tóc húi cua, đôi mắt rất sáng, có nốt ruồi trên mép phải. Khi được nghe tôi muốn tìm hiểu về người lái xe ở làng bên, có tên là Nguyễn Khắc thụ, anh ta có vẻ hào hứng.
- Thằng này tôi có nghe nói, nó có quan hệ mờ ám với rất nhiều đối tượng. Gần ba năm trước, hắn lái xe tải, bây giờ lại chuyển sang lái khách, tuyến Bắc Nam. Nếu muốn hiểu tường tận về hắn ta, phải gọi Đặng Văn Vĩnh, công an viên, nhà ở xóm đó, lại là láng giềng của anh ta. Chúng tôi ngồi chờ gần ba mươi phút sau thì Vĩnh đến. Một anh chàng ngoài ba mươi, nụ cười hiền khô.
Sau khi được Trưởng công an xã giới thiệu chúng tôi là hai Điều tra viên của phòng Cảnh sát điều tra hình sự Công an tỉnh, muốn tìm hiểu về nhân thân và các mối quan hệ của lái xe Nguyễn Khắc Thụ, vì nghi hắn có liên quan đến vụ tai nạn gây chết người, chiếm đoạt tài sản rồi lái xe tẩu thoát.
Vĩnh à lên một tiếng, kiểu như vừa nhớ tới một việc gì đó.
- Báo cáo anh chị! Anh ta hiện có quan hệ già nhân ngãi, non vợ chồng với cô tên là Loan ở cuối làng.
Khi nghe tôi nói, gã lái xe này là nghi phạm của một vụ án gây tai nạn giao thông, cán chết một cô gái và chiếm đoạt tài sản của cô ta, thì mắt Vĩnh sáng lên, giọng trầm xuống, thì thầm.
- Cô Loan là nhân tình của thằng Thụ chơi rất thân với vợ tôi. Năm ngoái, cô ta này có khoe với vợ tôi là được Thụ tặng một sợi dây chuyền bằng vàng ba con 9.
Đúng là có trời giúp sức. Tôi bấm vào tay Hạnh. Ý là chưa nói gì cả, cứ từ từ rồi khoai sẽ nhừ. Vụ án mới tiến hành điều tra, bước đầu mà đã gặp nguồn tin như thế này, thật là quý giá.
Tôi nói nhỏ với Hạnh:
- Em phải bí mật theo Vĩnh về gặp vợ Vĩnh. Nếu để vợ Vĩnh tự diễn, khéo hỏng toàn bộ kịch bản.
Một kịch bản được dàn dựng kỹ lưỡng: Cô vợ Phạm Văn Vĩnh, vốn là bạn chơi thân với Loan, nhân tình của lái xe Nguyễn Khắc Thụ, sẽ đến nhà Loan, mang theo quà cưới và mời cô ta đi dự đám cưới con của một người cô ruột ở quê, với góc độ là bạn thân của nhau. Vợ Vĩnh có nhiệm vụ khen ngợi sợi dây chuyền đẹp và khuyên cô nhân tình của Thụ đeo vào, hoặc nếu cô ta không đeo hoặc tạo lý do từ chối không đi, thì vợ Vĩnh mượn đeo một bữa cũng không sao. Ai đeo cũng được, miễn là đưa được sợi dây chuyền ra ngoài để chúng tôi tiếp cận. Đến một địa điểm thuận lợi, một trinh sát mặc thường phục, giả vờ va quệt vào cô ta. Cú va quệt ấy phải rất nhẹ, chỉ cần làm cho xe đổ xuống đường. Việc cãi vã đúng sai xảy ra cho thật quyết liệt. Lấy cớ ấy, công an làm công tác trật tự ở bên cạnh sẽ mời cả hai vào một trụ sở công an gần đó để giải quyết.
Phải thừa nhận cô vợ trẻ của công an viên Phạm Văn Vĩnh rất được việc. Sáng hôm sau, tầm tám giờ, từ một vị trí bí mật, tôi và Hạnh đã quan sát thấy hai người đàn bà ăn vận sang trọng, khăn là áo lượt ngồi trên xe máy đi về phía cầu Quán Đông. Tôi lại Hạnh bí mật phóng lên trước, đến một con đường rẽ vào trụ sở Công an phường thì dừng lại. Một trinh sát của đội trọng án được điều đi làm nhiệm vụ, đứng cạnh chiếc xe đang nổ máy sẵn. Khi nhìn thấy hai mụ đàn bà đi qua chỗ rẽ thì lập tức phi sang. Tôi nhắc lại là, nhớ là quệt nhẹ vào bánh trước, lực chạm chỉ vừa đủ cho xe ngã ra vệ đường. Kịch bản do chúng tôi dàn dựng thật không chê vào đâu được. Khi hai mụ đàn bà ngã lăn ra đường đang cãi vã với gã thanh niên đi đường cẩu thả kia thì một cảnh sát trật tự đang làm nhiệm vụ gần đây xuất hiện, mời cả ba vào trụ sở công an phường để giải quyết.
Đối tượng chính được mời sang làm việc ở một phòng kế bên, cánh cửa khép kín.
Mụ nhân tình của Nguyễn Khắc Thụ có vẻ ngần ngại khi bước vào một căn phòng có vẻ kín đáo như thế.Tôi nhìn rõ trên cái cổ cao hai ngấn trắng như men sứ của mụ đeo một sợi dây chuyền vàng óng ánh. Mụ đàn bà có vẻ ngơ ngác. Mụ chưa hiểu tại sao, chỉ vì một vụ va chạm nhỏ ngoài đường, Công an lại mời mụ vào trụ sở làm việc mà thái độ của ông công an còn trẻ này, có vẻ rất nghiêm trọng.
Tôi cất tiếng, giọng trầm lắng, du dương nhưng rất nghiêm túc. Âm hưởng khi tôi phát ra có sức răn đe tôi đa. Ở đơn vị, đồng nghiệp vẫn thích cái giọng hỏi cung lên bổng xuống trầm của tôi, vừa nghiêm nghị, lãng mạn, vừa có sức quyến dụ mê đắm. Tôi có thể dẫn dắt bị can đi qua nhiều cung bậc tình cảm, cho đến khi nhận ra lỗi lầm, ăn năn hối cải, tự giác khai báo trước tôi, tin tưởng như con chiên xưng tội trước Chúa trời, hoặc chí ít cũng như trước một bậc cứu nhân độ thế. Lần này, nếu sức nặng của câu hỏi ban đầu của tôi không đủ áp lực đe dọa, cô ta sẽ trả lời ngay, là sợi dây chuyền vàng ấy của một người nào đó trong Nam hay ngoài Bắc tặng, và người đó đã chết rồi thì ôi thôi, công sức của chúng tôi đổ xuống sông xuống biển. Tất nhiên qua xác mình, với nhiều biện pháp nghiệp vụ khác, kết hợp với đấu tranh, động viên tư tưởng thì cuối cùng mụ ta cũng sẽ phải khai ra. Nhưng công sức bỏ ra để xác minh đánh bật lời khai để mụ khai, thời gian không phải là ít.
Tôi hắng giọng, điều chỉnh âm lượng cho thật hợp lí, giống như khi ta vặn chiết áp đài bán dẫn ấy, điều chỉnh thanh âm phát ra cho thật phù hợp với nội dung chương trình.
- Xin lỗi chị vì cuộc gặp mặt không hề hẹn trước này!
Tôi nhìn thẳng vào mắt chị ta, hạ giọng, để cho âm thanh phát ra thật rành rọt:
- Tôi xin tự giới thiệu với chị, tôi là Trần Thanh, Điều tra viên của Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội Công an tỉnh. Hôm nay lần đầu tiên gặp chị và tôi cũng biết chị là một người phụ nữ có phẩm hạnh, tốt bụng và tin người.Tôi rất tin chị và chỉ hỏi chị một câu. Tôi nhắc lại là chỉ hỏi chị một câu. Chị phải trả lời trước cơ quan Pháp luật, một là đúng hay là không đúng, chỉ có thế thôi. Nếu chị cố tình giấu diếm sự thật mà trả lời sai đi, thì mọi hậu quả sẽ đổ lên đầu chị.
Tôi quan sát, thấy mặt cô ta tái đi.
- Xin anh cứ hỏi ạ!
Tôi cười thầm trong bụng. Như vậy là màn dạo đầu của tôi đã thành công vì đã đánh đúng tâm lí và xoay đổi tâm trạng của người đàn bà này.
- Vâng! Thưa với chị là sự việc rất nghiêm trọng! Vì vậy, tôi chỉ hỏi chị một câu thôi, đó là, sợi dây chuyền chị đang đeo trên cổ, có đúng là của lái xe Nguyễn Khắc Thụ tặng cho chị không? Anh ta đã khai nhận với chúng tôi như thế. Chúng tôi muốn xác minh từ một câu trả lời của chị.
Hỏi mụ ta câu đó, về nguyên tắc pháp luật, tôi đã mớm cung. Nhưng tôi có tài liệu từ trước, cho nên mới hỏi thế, đỡ mất thời gian. Vì nếu hỏi thăm dò, lỡ mụ ta bảo là của một ai đó thì đã sao? Trong vụ án này, không thể xác minh qua lời khai của Nguyễn Khắc Thụ. Phải qua nhiều biện biện pháp phức tạp và công phu mới có thể đánh bật lời khai của mụ ta. Hình như người đàn bà đã hình dung ra mức độ quan trọng của đồ vật mà chị ta đang đeo trên cổ từ cách đặt vấn đề và câu hỏi của tôi. Vì câu hỏi như áp thằng vào vấn đề, cho nên không có thời gian để suy nghĩ, đối phó, bắt buộc phải trả lời đúng sự thật. Đó là nghệ thuật hỏi cung, có thể gây áp lực cho đối tượng, khi điều tra viên đặt câu hỏi thẳng.
- Anh Thụ đã khai với các anh như thế ạ? Chị ta nhíu mày, thoáng nét đau khổ hiện lên. Có vẻ như chị ta đã hình dung ra là gã nhân tình mà mình ôm ấp bấy lâu nay, đã sa chân vào pháp luật rồi.
- Vâng! Thưa anh! Đúng là như vậy ạ. Sợi dây chuyền này anh Thụ đã tặng cho em từ hơn hai năm trước. Anh ấy nói là đã đặt trước và mua nó trong một tiệm vàng ở Thành phố Huế. Em đã giữ nó như một vật kỷ niệm quý giá. Trên sợi dây có gắn trái tim lồng hai chữ TL là Thụ Loan.
Tôi thở phào.Tốt lắm! Thành công đã được một nửa. Giờ thì phải ghi lời khai thật chi tiết, củng cố chứng cứ này cho thật chặt. Việc này là của Hạnh, cùng là phái nữ với nhau. Gần một tiếng sau, Hạnh từ trong phòng đi ra, nói với tôi là mọi việc đã xong.Tôi và Hạnh cùng quay vào phòng. Người đàn bà đang gục đầu xuống bàn, vẻ mặt hoang mang, lo lắng.
Tôi lựa lời trấn an.
- Chị không phải lo lắng gì cả! Chị cứ tin rằng, chúng tôi là những người đại diện cho Cơ quan pháp luật, không để bất cứ công dân nào thiệt thòi và phải chịu oan uổng. Cám ơn chị đã cộng tác với chúng tôi. Bây giờ tôi phải thông báo với chị một sự thật, là, sợi dây chuyền mà Nguyễn Khắc Thụ tặng cho chị, có liên quan đến một vụ án mạng. Theo luật pháp, tài sản này là của chủ sở hữu bị chiếm đoạt, chúng tôi phải lập biên bản tạm giữ để làm vật chứng.
Xong việc, tôi hạ thấp giọng, cố điều khiển giọng nói cho thật hiền lành nhưng ngầm bên trong vẫn là sự đe dọa, nếu như chị ta không nghe lời dặn của chúng tôi.
- Bây giờ chị có thể về. Tôi dặn chị một lần nữa, là không được tiết lộ cho bất cứ một ai biết việc chị đã gặp chúng tôi. Nếu để lộ ra, người tặng cho chị sợi dây chuyền này, có thể anh ta sẽ giết chết chị để bịt đầu mối. Chị có hiểu không? Bây giờ, cô Hạnh, điều tra viên sẽ đưa chị về nhà. Nếu có ai đó hỏi, chị cứ bảo là cô em gái Họ dưới quê lên chơi. Từ giờ phút này, chị không được ra khỏi nhà và liên lạc với bất cứ ai. Chúng tôi sẽ bố trí có người luôn bên cạnh để bảo vệ chị.
Tôi gọi Hạnh ra một góc khuất, trao đổi nhanh.
- Bây giờ em đưa mụ nhân tình của thằng Thụ về nhà, gắn luôn came ra vào một góc nào đó có tầm quét rộng nhất.
Ngày ấy, đi làm án, chúng tôi đã được tra trang bị máy thu phát hình ảnh và âm thanh nhỏ tí xíu rồi. Tôi đưa cho Hạnh cái camera có hình giống như tổ con tò vò. Gắn nó lên tường, hoặc cảnh cửa, dưới chân giường theo màu sắc phù hợp, có mà Đại thánh cũng chẳng phát hiện được.Thường thì trong các vụ án, bí mật gắn camera xong, chúng tôi rút ra ngoài, bật máy thu, mặc dù ngồi cách vị trí vài trăm mét, tầm quét của camera vẫn thu rất nét cả âm thanh và hình ảnh. Ngay đêm ấy, tất cả các lối từ nhà hắn ra đường chính, chúng tôi đã bí mật phục kích đợi đối tượng xuất hiện. Nhờ cô vợ của công an xóm Đặng Văn Vĩnh tung tin đến tai Thụ, là cô Loan, tình nhân của hắn vừa bị Công an tỉnh thu giữ sợi dây chuyền vàng vì nghi có liên quan đến một vụ án mạng. Dùng kế "rung chà cá nhảy" này mới là thượng sách.
Đúng như dự kiến.Thụ vừa mới về nhà, nghe loáng thoáng tin đồn, hắn tái mặt. Chờ đêm xuống, hắn phi ngay đến nhà mụ nhân tình.
- Sợi dây chuyền của tôi tặng cho cô đâu?
Đã được Hạnh đạo diễn, mụ nhân tình nằm giả ốm trên giường. Nghe hắn hỏi thế, mụ gục xuống gối nức nở, rồi cố gào to lên để máy thu cho rõ nét.
- Anh ơi! Sáng hôm kia em đeo đi dự đám cưới, không may bị xe của một thanh niên đi ẩu tông vào. Thằng ranh con ấy cãi chày cái cối, bảo là lỗi do em. Đang cãi nhau thì bị Công an mời vào trụ sở làm việc. Em bị công an lập biên bản thu mất sợi dây chuyền anh tặng rồi. Họ nói là sợi dây chuyền này có liên quan đến một vụ án mạng. Em không biết là vụ án nào. Em chỉ nói là của anh tặng thôi. Hu hu. Anh ơi, em sợ lắm.
- Đồi bò cái! Làm sao mày lại nói lộ ra là tao tặng, mà mày không nói là ngày trước, đi lấy chồng ông bà ngoại cho làm của hồi môn? Đồ ngu! Mày giết tao rồi!
- Em trót khai là của anh tặng rồi! May mà cái lược ngà em còn để ở nhà? Nhưng mà có phải những thứ đó liên quan đến một vụ án mạng không anh? Trời ơi! Hóa ra đó là đồ của người chết. Anh giết người rồi cướp của người ta mang tặng em sao? Ôi trời ơi. Em mà biết thế thì làm sao em dám đeo vào cổ…
- Câm cái mõm chó của mày đi! Mày cứ rống lên, lỡ có ai nghe được thì chết tao! Cái lược ngà đâu?
Cô ta để tóc tai lõa xõa đi nhanh vào buồng, lúc sau mang cái lược ngà đưa cho hắn.
- Có đúng là anh giết người không? Trời ơi! Em không thể tin được.
Hắn giật phắt chiếc lược ngà đút vào túi, định lao ra ngõ. Song không biết nghĩ thế nào, hắn dừng lại, nói nhỏ với cô nhân tình xinh đẹp. Hắn linh tính, từ giờ phút này, hắn với cô nàng mãi mãi xa nhau.
- Anh không giết người, anh chỉ đâm xe vào người ta thôi. Thấy cô ta đã chết rồi, anh mới lấy… Hắn không kịp diễn đạt thêm, lao nhanh ra ngõ.
Mọi hành động của hắn đều được ống kính camera trong nhà và trinh sát ngoại tuyến đã bí mật lắp đặt ngay ngoài ngõ nhà hắn ghi lại đầy đủ. Hắn về đến nhà, vơ vội mấy thứ đồ cần thiết, nhét nhanh vào túi xách rồi dắt xe máy ra ngõ, nhằm hướng Quốc lộ kéo ga. Chúng tôi đã bố trí một lực lượng đón lõng hắn ở cổng làng, đợi hắn ra đến đó thì chặn lại kiểm tra, tạo lí do để đưa hắn về trụ sở Công an. Tôi với Hạnh bám đuôi đề phòng hắn không đi đường chính mà rẽ sang một con đường tắt nào đó. Y như rằng, thấy có đèn xe máy bám theo, hắn nghi ngờ là bị Công an theo dõi, hoảng hốt, vứt xe lại và băng thẳng ra cánh đồng lúa vừa mới gặt. Tôi và Hạnh vội dừng xe, chạy bám theo hắn. Dưới ánh trăng thượng tuần mờ ảo, chỉ nhìn thấy mờ mờ, nhấp nhô gốc rạ, đường ruộng thì hẹp. Thằng chó chết, lùn mà hắn chạy băng băng. Tôi với Hạnh vẫn bám theo mỗi lúc một sát hắn. Hắn hành nghề lái xe, bám đít quanh năm trong buồng lái, môn chạy bộ, so với chúng tôi, ăn nhằm gì. Đến gần một khu làng có ánh điện đường, rất dễ quan sát, chúng tôi đã tiếp cận rất gần, sắp bắt được hắn, thì bỗng dưng hắn la lên: "Cướp! Cướp! Ối làng nước ơi! Cứu tôi với!" Tiếng hắn la, nghe vọng trong đêm rất thảm thiết, cứ như là hắn đang bị bọn cướp hành hung đau đớn lắm. Trong làng vang tiếng kẻng báo động. Rồi thì đàn ông đàn bà từ các ngõ túa ra cánh đồng, chả khác gì ngày xưa ra vây bắt phi công Mỹ. Người cầm dao, kẻ cầm thuổng, gậy gộc, chạy về phía chúng tôi. Tôi và Hạnh rơi vào một tình thế bất lợi. Đánh lại số đông thì không thể. Mà để họ bắt lại thì tên Thụ nhân cơ hội sẽ chạy thoát thân. Chuyến này hắn mà chạy thoát, thì chúng tôi thất bại thảm hại.
Thằng Thụ đã chạy đến đám đông người dân. Hắn chỉ về phía sau, liến thoắng: "Chúng đấy! Chúng đấy! Có hai đứa! Chúng chặn đường cướp hết tài sản của tôi rồi, còn đuổi theo để giết tôi!" Nói rồi hắn lẩn vào đám người, chuồn thẳng.
Đám người cầm gậy gộc lao về phía chúng tôi. Chết cha rồi! Hắn mà tẩu thoát thì vụ án bế tắc. Đợi tìm được hắn thì mọi sự đã nguội tanh rồi. Vụ án đang tiến triển, không thể thằng Thụ chạy thoát, bằng mọi giá phải tóm được hắn trong đêm nay. Hạnh nhanh trí, một tay cầm khẩu K59, một tay cầm tấm thẻ đỏ "Giấy chứng nhận Cảnh sát nhân dân" giơ lên, giọng nói rất rõ ràng và bình tĩnh: "Thưa bà con! Chúng tôi là cán bộ Phòng cảnh sát điều tra Công an tỉnh, đang truy bắt tên tội phạm giết người, để nghị bà con giúp chúng tôi bắt giữ hắn lại. Hắn vừa chạy trốn đấy!"
Người ta soi đèn pin, những ánh mắt nghi ngờ nhìn vào chúng tôi. Khi nhìn rõ Hạnh là một cô gái xinh đẹp, một tay cầm thẻ Cảnh sát, một tay cầm khẩu K59, đạn đã lên nòng, mọi người mới ồ lên một tiếng.
Tôi lao tới giúp sức với Hạnh, hô lớn: "Đề nghị bà con giúp chúng tôi bắt tên tội phạm nguy hiểm, nó vừa chạy đó, chưa xa đâu!"
Khi ấy, mọi người mới quay lại nhìn, thằng Thụ đã biến mất tăm. Giờ thì mới khẳng định, thằng kia mới là tội phạm.
Cuộc săn lùng của bà con trong thôn kéo dài hơn một tiếng đồng hồ vẫn không kết quả. Khi mọi người thất vọng tản ra các ngõ, đang định trở về nhà thì có tiếng một người dân hô to: "Tên giết người đây rồi! Bà con ơi!". Mọi người vui mừng ào đến nơi có tiếng hô. Thằng Thụ bị năm người dân tóm cổ. Hắn đang lẩn trốn trong chuồng trâu, núp sau đít con trâu của một gia đình, bị đàn chó của chủ nhà phát hiện và sủa inh lên.
Khi người dân dẫn hắn đến, tôi lập tức tiếp cận, bấm còng số tám đánh tách một cái.
"Lái xe Nguyễn Khắc Thụ, anh đã bị bắt!"
Chúng tôi đưa thẳng hắn về trại giam. Khám xét người hắn, chúng tôi thu được chiếc lược làm bằng ngà voi. Hàng răng lược được cắt rất tỉ mỉ và công phu, lõm vào như mảnh trăng khuyết, đúng như mô tả của hồn ma. Chừng ấy đồ vật, cũng đã đủ để chứng minh cho hành vi tội ác của hắn. Chúng tôi xác định, với thằng này, muốn hắn cúi đầu nhận tôi, chỉ có thể bằng chứng cứ…
Đã mười mấy năm trôi qua. Vụ án mạng ở Ngã Ba Voi do linh hồn của một gái báo mộng, vẫn còn lưu giữ trong kí ức của tôi. Có những điều mà về tâm linh, không ai có thể giải thích. Năm ngoái, trong một chuyến đi về vùng biển, tôi đã đến viếng mộ Kim Lan, người con gái bị tai nạn đã hiện hình thành một cô chủ quán và đêm về báo mộng cho tôi. Trong ánh nắng yếu ớt cuối thu, ngoài xa, rì rào sóng vỗ, tôi như thấy cô ta hiển linh sau cơn gió ào qua, thơm thơm mùi con gái…/.
Bình luận
Thông báo
Bạn đã gửi thành công.