Đường dây nóng: 0237 3721150
Podcast 22/04/2026 15:30

Tiểu thuyết: “Cô gái trong ngôi nhà lưu giữ tro cốt - Chương 2” | Trịnh Tuyên

Mời quý vị và các bạn nghe Chương 2 tiểu thuyết "Cô gái trong ngôi nhà lưu giữ tro cốt" của tác giả Trịnh Tuyên qua giọng đọc Lê Dung.

Ngoài sân ánh sáng màu trắng đục, mờ mờ ảo ảo, bảng lảng sương khói. Cô chủ quán ăn sau khu nhà lưu giữ tro cốt từ ngoài ngõ đi như lướt vào. Cô ta cất giọng nói, êm nhẹ như làn gió thoảng, nhưng tôi lại nghe rất rõ ràng, mạch lạc. Cảm nhận như cơ thể tôi như thấm hút được những âm thanh thoang thoảng trong gió đó chứ không phải nghe từ hai tai.

"Anh ơi! Em thành thật xin lỗi anh. Em xin anh hãy lắng nghe em trình bày đuôi đầu tình cảnh tang thương và số phận khốn khổ của em. Đã gần ba năm nay, em mong chờ mãi, giờ mới gặp được anh. Vì em biết, chỉ có anh mới giúp được cho em thôi. Tro cốt của em hiện nay đang lưu giữ trong ngôi nhà ba tầng lầu có mái ngói cong cong ấy đấy. Người ta vô tình đặt em ở giữa hai tên tội phạm giết người, cướp của, bị tử hình từ nhiều năm trước. Chúng luôn luôn quấy rối em, bất chấp ngày hay đêm, khiến linh hồn em không một phút nào em được yên ổn. Gần ba năm trước, em bị một chiếc xe tải hạng nặng đè chết ở ngay ngã ba dưới chân núi có hình voi phục, tên là Ngã Ba Voi. Khi đó, trời đã về khuya, đường vắng bóng người. Sau khi xe tải cán chết em, tên tài xế không những bỏ mặc, còn chiếm đoạt toàn bộ tư trang của em đựng trong túi xách, rồi lái xe bỏ đi. Đã gần ba năm trôi qua, bố mẹ em cũng chưa biết là em đã chết, vì tưởng em đang đi làm ăn xa với bạn, vì lý do gì đó mà chưa báo tin cho gia đình. Giờ em chỉ có một nguyện vọng, là Công an phải tóm cổ được tên tài xế bất lương kia, tống nó vào nhà giam để hắn phải chịu hình phạt nghiêm khắc của pháp luật. Rồi sau đó, tro cốt em được đưa về an táng nơi quê nhà, để vong hồn em được gần bố mẹ và đứa em gái sinh đôi với em. Anh ơi! Xin anh hãy ra tay cứu giúp em. Kiếp sau, em xin ngậm vành kết cỏ để trả ơn sâu nặng, nghĩa dày".

Ở Ngã Ba Voi? Tôi thầm nghĩ. Địa danh này tôi đã đi qua nhiều lần, ở vị trí phía Nam, cách thành phố chừng hai lăm km. Gần ba năm trước, tôi cũng có nghe một vụ tai nạn thảm khốc xảy ra ở địa danh ấy. Hình như Công an huyện nơi xảy ra vụ tai nạn đã khởi tố điều tra, nhưng rơi vào bế tắc vì không xác định được tung tích nạn nhân. Không biết vì lý do gì đó mà họ không di lý hồ sơ vụ tai nạn lên Công an tỉnh. Đầu óc tôi vẫn rất tỉnh táo khi nghe cô gái nói như vậy.

"Tôi đã nghe rõ lời trình bày của cô. Nhưng tôi làm sao có thể giúp cô khi mà trong tay tôi không có một tài liệu nào làm căn cứ? Chả lẽ tôi tin vào lời nói của cô, của một hồn ma sao?"

"Thưa anh! Em biết anh thể nào cũng hỏi em câu đó, vì anh là một Điều tra viên rất có năng lực của phòng Cảnh sát điều tra Công an tỉnh".

"Thôi được rồi! Đấy là việc của chúng tôi. Để tôi có thể tin cô, và chắc chắn những lời nói của cô là sự thật, vì việc này chỉ có một mình cô và kẻ đã gây ra tại nạn biết. Để xác định sự việc có thật hay không, phải có vật chứng, có nghĩa là căn cứ pháp lý. Vì vậy, nếu vụ tai nạn và lời trình báo của cô là có thật, cô phải trả lời cho tôi biết, là trong túi xách của cô mà tên tài xế bất lương đã chiếm đoạt, có những thứ gì?"

"Em biết ngay mà! Để xác định lời nói của em có thật hay không, thể nào anh cũng hỏi và yêu cầu em cung cấp điều đó, vì điều đó, chứng minh cho một sự thật!"

Tôi tỏ vẻ sốt ruột.

"Cô nói ngay đi!".

"Anh phải ghi nhớ thật chính xác những gì em đã trình bày với anh. Trong túi xách của em, có hai vật của cá nhân em nhưng lại có liên quan đến những người thân của em đang còn sống. Hai vật ấy, nếu anh thu được, đem đến, họ nhìn thấy, sẽ nhận ra ngay thôi".

Ồ! Thế thì tốt rồi! Phải có căn cứ chứ! Và căn cứ pháp lí là những người đang còn sống, có đủ tư cách pháp nhân và được pháp luật bảo hộ. Cô gái này thông minh thật! Có trình độ pháp lý và khả năng suy luận. Tôi thầm nghĩ.

"Cô nói đi! Trong túi xách của cô, có những thứ gì?" Tôi nhìn thấy nét mặt cô ta căng ra, có vẻ suy nghĩ.

"Có nhiều thứ liên quan đến sinh hoạt của phụ nữ. Những thứ ít giá trị, chắc là tên khốn đó đã vứt đi hay đưa cho vợ hắn dùng, lâu ngày, chắc đã hư hỏng và ném đi rồi. Có hai thứ, chắc chắn hắn sẽ giữ lại vì có giá trị. Đó là sợi dây chuyền bằng vàng, em lấy ra khỏi cổ cho vào túi xách để đi đường cho an toàn. Cuối sợi dây chuyền có đính một trái tim nhỏ xíu, khắc chìm hai chữ TL lồng vào nhau, rất tinh xảo. Sợi dây chuyền đó, người yêu và cũng là chồng chưa cưới của em trao tặng. Nhưng chúng em chưa kịp làm hôn lễ thì em đã bị tai nạn, anh ơi! Gần ba năm rồi, anh ấy vẫn chung tình, chờ đợi tin tức của em. Vật này đứa em gái sinh đôi với em cũng biết. Tên anh ấy là Nguyễn Thanh Tùng, còn em tên là Nguyễn Thị Kim Lan".

Cô ta tên là Kim Lan? Một cái tên khá đẹp! Tôi thầm nghĩ.

"Thế còn vật thứ hai?"

"Vật thứ hai là chiếc lược chải đầu bằng ngà voi, cũng của người yêu em tặng. Chiếc lược ngà nhỏ, mảnh mai, hình bán nguyệt, hàng răng lược hình vòng cung, trông như vầng trăng khuyết, xinh xinh, em rất thích nó".

"Thế còn cái túi xách cô mang theo khi bị nạn? Đối với chúng tôi, nó cũng rất quan trọng đấy!"

"Vâng ạ! Cái túi màu nâu tím, có hai quai, đồ hàng hiệu của Nhật Bản, nhãn mác made in JaPan".

"Thế còn hình dáng và mặt tên tài xế đó? Khi hắn bước xuống xe, chiếm đoạt tài sản của cô đựng trong túi xách, chắc cô đã nhìn tận mặt hắn chứ?"

"Đúng! Anh ơi! Lúc đó, linh hồn em còn quẩn quanh bên thân xác đã dập nát, chưa thể đi xa vì còn lạ lẫm địa hình, nên khi hắn cúi xuống, em nhìn rất rõ: Người hắn thấp lùn, da mặt ngăm đen, môi trễ và đặc biệt, mũi hắn to. Trên sống mũi hắn, nổi nốt sần sùi như vỏ cam sành".

Hay lắm! Người nào có hình dáng và khuôn mặt có những đặc điểm ấy, rất dễ nhận dạng, vì những người lùn chỉ chiếm khoảng 10% trong cộng đồng mà thôi! Tôi thầm nghĩ.

"Còn chiếc xe tải đã cán vào cô? Cô có nhớ xe loại gì và biển số của nó không?"

"Đó là loại xe tải hạng nặng, to, cao, có bốn bánh đôi. Bây giờ người ta gọi là xe hổ vồ. Thằng khốn đó, chắc say rượu, hắn đánh tay lái lấn sang đường dành cho người đi ngược chiều và "vồ" vào em. Sau khi em bị cán ở phía bên này đường thì hắn lại cố tình đẩy em sang phía đường bên kia để trốn tội. Để Công an khi đến hiện trường cho rằng em bị tai nạn là do đi trái luật giao thông. Với sức nặng gần hai chục tấn, làm sao thân thể em còn nguyên vẹn? Chính vì thế mà cơ quan Công an không có bản ảnh, không xác định được danh tính, quê quán của em. Em không nhìn rõ số xe, vì khi đó, do hoảng hốt, linh hồn em chưa thể đi xa và chưa dám đi xa, chỉ quẩn quanh thân xác đã dập nát mà thôi!"

Tôi rùng mình. Cảnh tượng thật ghê rợn quá! Tôi giơ tay ra hiệu:

"Được rồi! Chừng ấy đặc điểm là đủ! Tôi sẽ cố gắng! Cô cứ yên tâm. Khi trở về đơn vị, tôi sẽ đề xuất ý kiến với lãnh đạo Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh, tiến hành Điều tra, xác minh. Nếu thu được đầy đủ vật chứng như lời cô nói, sẽ là căn cứ để Cơ quan Cảnh sát điều tra mở cuộc điều tra và ra lệnh bắt tên tài xế bất nhân và tàn bạo kia để hắn phải chịu hình phạt nghiêm khắc của pháp luật, trả lại sự công bằng cho cô".

Như vậy là tôi đã nhận lời với cô gái là sẽ báo cáo với đơn vị nơi tôi công tác, tiến hành mở cuộc điều tra truy tìm tên lái xe tàn nhẫn và tham lam, đã dã tâm sát hại một cô gái xinh đẹp.

"Cô nói với tôi, là hòm đựng tro cốt của cô đang nằm trong ngôi nhà lưu trữ tro cốt ấy, đúng không?".

Cô gái gật đầu.

"Ôi anh ơi! Đã gần ba năm nay, hộp tro cốt của em đã để ở tầng 2 trong ngôi nhà đó rồi! Chừng ấy thời gian, em cũng có rất nhiều hàng xóm tốt bụng. Nhưng họ lại ở khoảng cách xa. Trong mỗi ô đựng bình tro cốt, giống như một bờ rào ngăn cách biên giới từng nhà. Cho nên, mỗi khi hai thằng tội phạm bị tử hình, chúng ức hiếp, quấy rối em, họ nhìn thấy cả, nhưng cũng không giúp đỡ được gì."

Tôi tỏ vẻ sốt ruột:

"Nếu đó là sự thật, xin cô hãy cho tôi biết, hộp đựng tro cốt của cô đặt ở tầng nào, lô nào và, dĩ nhiên là mã số của nó?"

"Vâng! Xin anh hãy ghi nhận cụ thể nhé: Hộp tro cốt của em bằng sứ, men màu xanh nhạt, đặt ở tầng 2, khu B, số thứ tự 1223. Vô tình, con số đó lại vô tình trùng với ngày sinh và tháng sinh của em. Em sinh vào tháng 12, ngày 23".

Có một cái gì đó, như là tín hiệu từ cõi âm báo đã hết giờ cho các hồn ma đi lang thang, giao lưu với thế giới người dương, cô gái đứng lên, cúi đầu chào tôi.

"Trước hết, em xin đa tạ tấm lòng nhiệt tình của anh! Kể từ hôm nay, vong hồn hồn em sẽ luôn dõi theo, chờ đợi từng giờ từng phút, hy vọng có kết quả từ tài năng của một điều tra viên như anh. Tên tài xế này rất dã man và nguy hiểm. Xin anh hãy bảo trọng! Tạm biệt anh".

Thoắt một cái, cô ta dang hai tay trong không gian, cơ thể chuyển thành màu trắng muốt, giống một cánh cò, rồi tan biến đi như một làn khói trắng mỏng.

Tôi tỉnh dậy, trong lòng bàng hoàng, tôi nhớ lại những gì diễn ra trong giấc mơ. Tôi nhìn đồng hồ tay, mới hai giờ rưỡi sáng. Vậy là mới quá nửa đêm. Mẹ và em gái tôi đang say giấc trong gian buồng ở đầu đốc phía tây. Tôi suy nghĩ mông lung rồi lại thiếp đi. Sáng hôm sau, tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân xong, em gái tôi đã dọn ra bàn ăn bữa sáng ngon lành. Vừa ngồi xuống mâm thì thấy mẹ tôi hai tay bê một quả mít to tướng, đang còn xanh nhưng bị thối mất một nửa, từ ngoài vườn đi vào. Mẹ đặt quả mít xanh xuống nền gạch, thở một hơi rõ dài rồi nói: "Đêm qua, ngoài vườn nhà ta có ma về ăn mít". Tôi tái mặt. Tôi phập phồng trống ngực, hỏi mẹ: "Sao mẹ lại biết được đêm qua ma vào nhà ta hả mẹ?"

Mẹ ngồi xuống bên cạnh tôi.

"Ngày còn bé, mẹ nghe bà ngoại kể chuyện. Thời ấy làng ta còn nghèo đói lắm. Gặp ngày giáp hạt, ra đường, gặp ai mặt ai cũng xanh bủng vì đói. Khi đó, trong làng có một gia đình sở hữu một cây mít cổ thụ, quả sai chi chít, múi vừa to vừa dài, màu vàng óng như mật ong, rất ngon. Phải năm đói kém, nhà nào có cây mít quý như thế, có thể cứu đói cho bao nhiêu người. Nhưng năm ấy, rất lạ là sáng nào chủ nhà có cây mít ấy ra thăm vườn, đều thấy có một quả mít còn xanh nhưng bị thối mất một nửa. Thấy hiện tượng lạ, lại xót của, chủ nhà liền mời một thầy phù thủy đến. Thầy phù thủy quan sát một vòng quanh gốc cây mít, một tay múa thanh long đao, một tay bắt quyết niệm thần chú. Đi mấy vòng liền quanh gốc mít, xong rồi thầy phán: "Ngoài vườn hiện giờ đang có một con ma đói trú ngụ, đó là vong hồn của một cô gái bị chết đói khi còn rất trẻ. Giống nhà ma, nó không thích ăn mít chín như người sống, mà chọn quả nào múi to, còn đang xanh, rồi thè lưỡi ra liếm. Mít xanh qua lưỡi của ma, trở thành mít chín. Vì thế, quả mít nào bị ma liếm, đều bị thối một nửa". Nghe thầy phù thủy phán như thế, những quả mít bị ma liếm, phần còn lại để trên cây vẫn chín thơm lừng nhưng chẳng có ai dám ăn thừa của ma. Sau rồi thầy phù thủy mới bày cho một cách, cứ đêm đến, mang chiếc võng đay rách quấn quanh gốc mít là con ma nào cũng chạy bán sới. Chủ nhà nghe lời, đợi đêm xuống mang liền hai chiếc võng đay rách ra quấn quanh gốc mít, quả nhiên từ đấy, cây mít nhà ấy không có quả nào bị thối nữa".

"Thương con ma thế mẹ! Chủ nhà nỡ để nó bị đói sao?"

Mẹ nhìn tôi, mắng yêu.

"Sư tổ nhà anh! Lại còn thương cả con ma đói nữa. Lấy vợ đi cho tôi nhờ."

"Ma cũng từ người ra mà mẹ!"

Tôi không dám kể với mẹ là đêm hôm qua tôi có một giấc về một cô gái còn trẻ đáng thương.

Còn mang trong lòng bao nhiêu nỗi hoài nghi, tôi trở về cơ quan. Suốt cả ngày hôm ấy, đầu óc tôi cứ suy nghĩ mông lung. Lạ thật! Tôi cũng đã từng nghe, nhiều vụ oan hồn nạn nhân trong những vụ án mạng hiện về báo mộng cho người thân. Người thân hoảng hốt đến trình báo với cơ quan Công an, nghe tưởng là hoang đường, vậy mà khi đến hiện trường, địa danh và vị trí do hồn ma cung cấp, tất cả giống hệt như trong giấc mơ. Chẳng nhẽ đây cũng là một vụ án mạng tương tự như chuyện trong sách về một "hồn oan báo án ư?". Cô ta là một oan hồn, không thể siêu thoát vì còn nặng oán cừu, đã hiện lên báo mộng cho một điều tra viên là tôi? Tại sao cô ta lại biết được tôi là một điều tra viên của phòng Cảnh sát điều tra Công an tỉnh? Có một mối quan hệ âm dương mà tôi không thể giải thích được. Nhưng tôi linh cảm, giữa tôi với cô ta có một mối quan hệ tâm linh bí ẩn nào đó. Nếu không thì tôi cũng giống như trăm ngàn người trong thế gian này, đi đưa người chết đến nhà hỏa táng rồi trở về mà thôi. Phải có duyên nợ từ kiếp nào, cô ta mới hiện lên giấc mơ của tôi với những câu chuyện thương tâm thế chứ? Trường hợp tôi với cô gái, tôi đã từng nghe, người ta giải thích bằng cơ sở khoa học, là tần số dao động trường sinh học của tôi với cô ta, trong một hoàn cảnh nào đó, đồng pha với nhau, sinh ra hiện tượng cộng hưởng, nên linh hồn cô gái mới tìm đến tôi và kể lại nỗi oan khốc của đời mình như thế chăng?...

Trở về cơ quan, dĩ nhiên là tôi chưa thể báo cáo với lãnh đạo phòng Cảnh sát điều tra về vụ án trong giấc mơ của tôi. Chỉ có thể là kẻ thần kinh hoang tưởng mới làm chuyện ấy. Chắc chắn không có lãnh đạo nào lại cử tôi đi xác minh những tin tức do hồn ma hiện lên trong giấc mơ cung cấp. Họ chỉ bị thuyết phục khi đã có chứng cứ cụ thể trong tay, chứng minh rằng vụ tai nạn giao thông gây chết người và kẻ gây tai nạn có hành vi cố ý giết người là có thật. Những gì diễn ra trong những giấc mơ liên tiếp cùng một con người xuất hiện ám ảnh tôi. Tôi không thể không để tâm đến nó. Và khi muốn có tài liệu, vật chứng làm cơ sở chứng minh, việc đầu tiên, tôi xác định, là phải thầm lặng, tự mình tiến hành từng bước xác minh. Trước tiên là thẩm tra lại các tình tiết vụ tai nạn giao thông xảy ra tại Ngã Ba Voi từ gần ba năm trước. Rồi sau đó là hòm đựng tro cốt xem có thật là đang đặt trong nhà lưu giữ như cô ta nói không? Lại còn phải có hồ sơ khám nghiệm tử thi của Phòng Khoa học kỹ thuật hình sự để có tài liệu làm chứng cứ khẳng định. Tranh thủ ngày nghỉ, sáng chủ nhật, một mình tôi phóng xe về Ngã Ba Voi, nơi xảy ra vụ tai nạn. Ngã Ba Voi bây giờ đã được mở rộng và rải nhựa phẳng lì. Tôi quan sát rất kỹ. Từ phía bờ biển Hải Hà, có một con đường đá sỏi chạy men dưới chân dãy núi hình voi phục, đến điểm tiếp giáp với Quốc lộ, tạo thành một ngã ba, địa danh là Ngã Ba Voi. Chắc chắn cái tên ngã ba này có quan hệ với dãy núi có hình thù giống con voi phục kia. Người xưa thường quan sát hình sông dáng núi hay đặc điểm vùng đất để đặt tên. Chẳng hạn như, cánh đồng có nhiều cò, đặt tên là Đồng Cò, nhiều sỏi, gọi là Đồng Sỏi. Bởi vì thế mà vô hình trung, có những địa danh được đặt từ mấy ngàn năm trước vẫn còn lưu lại cho đến ngày nay theo đúng cái tên từ thủa sơ khai của nó. Trên đỉnh dãy núi giống như hình con voi ấy, dấu tích từ thời Đế quốc Mỹ tiến hành cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc, còn lại chi chít giao thông hào, ngang dọc, giờ đã xanh ngút ngàn thông reo. Tôi căn tọa độ rồi rẽ vào một hộ dân ở gần sát ngã ba, tự xưng danh là cán bộ cơ quan Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội, muốn tìm hiểu về vụ tai nạn giao thông đã xảy ra ở Ngã Ba Voi từ gần ba năm trước. Ông chủ nhà trạc ngoài sáu mươi, nghe tôi nói, vẻ mặt hớn hở, gật gật cái đầu, có vẻ như ông ấy đã đợi chờ cơ quan chức năng điều tra vụ này từ lâu lắm rồi. Ông ta kể tường tận cho tôi biết, đúng là gần ba năm trước, tại Ngã Ba Voi này, đã xảy ra một vụ tai nạn giao thông thảm khốc. Có một cô gái đi xe máy từ phía biển Hải Hà lên. Trời lúc ấy đã khuya. Khi cô ta đi đến giáp ngã ba thì bị tai nạn: "Sáng hôm ấy, tôi đã được chứng kiến vụ tai nạn. Trời ơi! Thật kinh khủng. Cả thân thể cô gái và chiếc xe máy đã bị gầm xe tải vò thành một khối bùng nhùng. Đến bây giờ, có nhiều người đi qua ngã ba này vào những đêm trăng thanh gió mát, nhìn thấy rõ ràng hình cô gái ấy trên tít cành cong của một bụi tre gai bên cạnh ngã ba, vắt vẻo, áo quần trắng toát, đu đưa theo gió. Ông cho rằng, oan hồn cô gái chưa thể siêu thoát vì tên lái xe tàn ác kia còn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật…" Như vậy, là vụ tai nạn xảy ra ở Ngã Ba Voi và lời đồn đại về oan hồn cô gái bị tai nạn là hoàn toàn có thật. Chia tay ông chủ nhà, tôi cám ơn vì những gì ông đã cung cấp cho cơ quan Cảnh sát điều tra.

Hướng xác minh tiếp theo sẽ là bình tro cốt hiện đang lưu giữ tại nhà hỏa táng. Tôi nhớ chính xác, hộp tro cốt mang số hiệu 1223, là ngày sinh, tháng sinh của cô ta. Nếu đó là sự thật, tôi sẽ thu thập đủ cơ sở pháp lý để Cơ quan Cảnh sát điều tra phải có trách nhiệm khởi tố vụ án, truy tìm thủ phạm, xử lý theo luật định. Tuy nhiên, nếu có hộp tro cốt rồi, nhưng không truy tìm ra tung tích nạn nhân thì cũng đành bó tay. Nạn nhân đóng vai trò yếu tố khách thể bị xâm hại trong vụ án hình sự, thiếu một trong bốn yếu tố ấy, đã không cấu thành tội phạm, mà trong vụ này, tôi chưa xác lập được một yếu tố nào. Vì vậy, nếu tôi có báo cáo thì cơ quan Cảnh sát điều tra, thì căn cứ vào đâu mà khởi tố vụ án? Yếu tố chủ thể, căn cốt của vụ án, chịu trách nhiệm về hành vi phạm tội trước pháp luật là tên tài xế khốn kiếp kia, vẫn còn đang mịt mờ như bóng chim tăm cá.

Chính vì điều đó, để có căn cứ pháp lí về một vụ tai nạn giao thông có thật, dứt khoát không thể thiếu phòng Cảnh sát giao thông và phòng Khoa học kỹ thuật hình sự. Họ phải có mặt để khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi theo luật định. Vì vậy, hãy tạm gác việc xác minh hòm tro cốt ở nhà hỏa tang mà tập trung xác lập chứng cứ từ hồ sơ của Phòng khoa học kỹ thuật hình sự. Vì chưa thể báo cáo với lãnh đạo, tôi phải lặng lẽ tự mình làm. Người đầu tiên phải gặp là Phạm Ái, có biệt danh là Ái rỗ, hiện đang là Phó trưởng phòng, trực tiếp phụ trách đội khám nghiệm của Phòng Khoa học kỹ thuật hình sự Công an tỉnh.

- Ái chà! Lại có vụ trọng án nào đây?

Thấy tôi xuất hiện ở cửa phòng Khoa học kỹ thuật hình sự, Phạm Ái ngẩng khuôn mặt đầy nốt rỗ, có cái mũi sần sùi như vỏ cam sành, lúc nào cũng ửng đỏ lên nhìn tôi. Anh ta biết, chỉ khi có trọng án, thì Điều tra viên mới xuất hiện mà thôi.

Tôi giữ vẻ mặt rất nghiêm trọng, ngồi xuống ghế, đối diện.

"Có đấy! Một vụ tai nạn giao thông rất nghiêm trọng gây chết người, với những tình tiết rất ám ảnh, xảy ra gần ba năm trước tại Ngã Ba Voi. Vậy mà đến nay, kẻ thực hiện hành vi phạm tội vẫn ung dung sống ngoài vòng pháp luật. Tôi biết chắc chắn là vụ này, không thể vắng cái đầu khoa học và con mắt nghiệp vụ tinh tường cùng với tài năng thiên bẩm khám nghiệm hiện trường dày dạn của ông. Tôi muốn qua Phòng ông, xác định có thật hay không? Ông cho bộ phận hồ sơ lưu trữ, tìm giúp tôi xem, có vụ tai nạn giao thông nào gây chết người, nạn nhân là một cô gái trẻ, còn kẻ gây ra tai nạn đã bỏ trốn khỏi hiện trường, xảy ra từ gần ba năm trước tại Ngã Ba Voi không?"

Phạm Ái có vẻ ngạc nhiên, hỏi tôi.

- Làm sao ông lục lại vụ này? Vụ tai nạn xảy ra từ lâu lắm rồi! Ngày ấy, hình như Công an huyện H đã thụ lý điều tra nhưng không tìm ra thủ phạm, có thể lâu rồi thành án tồn đọng. Chắc người thân của bị hại gửi đơn khiếu kiện đến Phòng ông chăng?

Tôi ngẫm ngợi mấy giây rồi nói nhỏ với Phạm Ái.

- Nếu có thân nhân khiếu nại thì quá tốt, lại có căn cứ xác định được danh tính nạn nhân, đủ yếu tố khách thể bị xâm hại để khởi tố điều tra. Đằng này, nạn nhân hiện vô tăm tích, lấy đâu ra thân nhân?

- Thế thì ông căn cứ vào đâu?

Tôi lặng lẽ soi ánh nhìn sâu thẳm vào Phạm Ái

- Này! Ông có tin là có ma không? Phạm Ái cười.

- Ông gặp ma à?

- Ừ, ông ạ! Nạn nhân của vụ tai nạn này đã hiện lên trong một giấc mơ của tôi. Cô ta còn trẻ lắm, nói rất chi tiết rõ ràng, ngày giờ, năm tháng bị tai nạn. Vụ tai nạn xảy ra gần ba năm nhưng các cơ quan Pháp luật hình như lãng quên. Tôi mới đến phòng ông xác minh thử xem. Cô ta nói là bị xe tải đè chết ngay ở Ngã Ba Voi.

Ái rỗ gật gật đầu, có thể gã cho là tôi nói bịa cho vui, vẻ mặt rất điềm tĩnh, gõ gõ ngón tay vào vầng trán đã bắt đầu hói.

- Ở Ngã Ba Voi? - Cái đầu Phạm Ái vẫn gật gật, vẻ suy nghĩ. Tay rót nước.

- Tôi có nhớ vụ ấy. Đó là một vụ tai nạn nghiêm trọng và hậu quả rất thương tâm. Hiện trường để lại nhiều dấu vết đặc biệt. Vụ ấy chính tay tôi cùng tham gia và chỉ đạo cuộc khám nghiệm. Ông uống nước đi! Đợi mười phút. Nói xong, anh ta bấm máy gọi. Ở đầu kia có tiếng con gái, giọng thanh thanh: "Vâng, thưa sếp! Có ngay ạ!"

Chưa đến mười phút, nữ nhân viên dáng cao, chân dài của bộ phận lưu trữ đã mang hồ sơ lên. Tôi mở ra xem ngay tại phòng của Phạm Ái.


Ý kiến bạn đọc

Xem thêm bình luận