Tiểu thuyết: “Cô gái trong ngôi nhà lưu giữ tro cốt - Chương 4” | Trịnh Tuyên
Mời quý vị và các bạn nghe Chương 4 tiểu thuyết "Cô gái trong ngôi nhà lưu giữ tro cốt" của tác giả Trịnh Tuyên qua giọng đọc Lê Dung.
Trong tay tôi đã có đủ tài liệu làm cơ sở chứng minh có một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng với những tình tiết nghiêm trọng của hành vi "cố ý giết người", xảy ra tại Ngã Ba Voi gần ba năm trước là có thật. Tên tài xế đi sai luật gây tai nạn, kèm theo các tài liệu chứng cứ thu thập từ Phòng khoa học kỹ thuật hình sự để chứng minh hành vi sau đó là "cố ý giết người" của đối tượng. Tro cốt nạn nhân hiện đang lưu giữ tại nhà hỏa táng, có kèm bản mẫu xét nghiệm ADN, biên bản bàn giao, chi tiết, cụ thể. Dĩ nhiên là tôi không bao giờ nói đã gặp hồn ma trong quán ăn ở phía sau nhà lưu trữ tro cốt và đã mơ gặp hồn ma đến báo cáo tại nhà. Nếu báo cáo như vậy, tôi sẽ thành thằng hề. Làm gì có hồn ma hiện hình thành một cô gái giữa thanh thiên bạch nhật, rồi Điều tra viên lại ăn một bát phở gà trong quán ăn của ma? Bằng kinh nghiệm đã trải qua, phương pháp tư duy logic có hệ thống, khả năng diễn đạt lưu loát và tài hùng biện của tôi, nhất định sẽ thuyết phục được lãnh đạo Cơ quan Cảnh sát điều tra, mở cuộc điều tra theo đúng trình tự Bộ luật Tố tụng hình sự.
Người đầu tiên tôi phải thuyết phục, đó là Thượng tá, Trưởng phòng Nguyễn Văn Ngọ với vai trò là Phó Thủ trưởng cơ quan điều tra. Nếu thượng tá Ngọ gật đầu, hai chúng tôi sẽ lên gặp trực tiếp đại tá Phạm Văn Thuần, Phó Giám đốc Công an tỉnh, giữ vai trò Thủ trưởng cơ quan Cảnh sát điều tra cấp tỉnh. Có lẽ linh hồn cô gái luôn đi theo và phù hộ cho tôi, nên khi tôi đưa tài liệu và diễn giải, Nguyễn Văn Ngọ gật đầu lia lịa, lại còn khen tôi là phương pháp thu thập chứng cứ rất bài bản. Từ khi tôi về Phòng, Nguyễn Văn Ngọ, với con mắt tinh tường, đang trực tiếp lãnh đạo một đơn vị mũi nhọn, đã đánh giá đúng năng lực của tôi. Tôi là một trong những Điều tra viên đáng tin cậy! Ông ta nói rằng: "Mặc dù vụ án đã rơi vào lãng quên gần ba năm, nhưng hành vi và tính chất rất nghiêm trọng của nó, chúng ta phải tiến hành mở cuộc điều tra ngay, đó là sứ mệnh và phẩm giá, lương tâm của các Điều tra viên và là nhiệm vụ của ngành Công an! Tôi giao cho cậu chịu trách nhiệm thụ lý chính vụ án này! Công tác xác minh tiếp theo, cậu có quyền chỉ đạo, cần thêm người thì cứ đề xuất. Tôi sẽ đáp ứng!" Nói xong câu đó, anh đẩy hồ sơ sang phía tôi rồi đứng dậy, ý là việc này đã quyết xong! Không cần phải bàn bạc gì nữa, liệu mà tự lo lấy. Tôi thầm nghĩ, ông này thông minh hay có hồn ma điều khiển? Rõ ràng là tôi phải nhận trách nhiệm thụ lý chính, vì từ cái đêm nằm mơ ấy, tôi đã nhận lời với hồn ma rồi còn gì?
Đúng như nhận định chủ quan của tôi, sau khi nghe tôi và thượng tá Ngọ báo cáo, dẫn chứng bằng các tài liệu ban đầu tôi đã dày công thu thập, phó Giám đốc Công an tỉnh là đại tá Phạm Văn Thuần, với vai trò là Thủ trưởng Cơ quan điều tra cấp tỉnh, đứng dậy, nét mặt nghiêm nghị, dứt khoát, nói như ra lệnh: "Vụ tai nạn xảy ra đã lâu, căn cứ vào Biên bản khám nghiệm hiện trường, căn cứ tính chất rất nghiêm trọng của hành vi, tính mạng con người bị xâm hại dã man, cần phải ra quyết định khởi tố vụ án ngay hôm nay. Phải thành lập ban Chuyên án, cử những điều tra viên có nghiệp giỏi, tiến hành các bước điều tra xác minh, nhanh chóng tìm ra thủ phạm!" Ngay sau đó, ông đã đồng ý thành lập ban Chuyên án và ký Quyết định khởi tố vụ án hình sự số 667, với tội danh ban đầu: "Vi phạm luật giao thông đường bộ, gây tai nạn chết người, bỏ trốn khỏi hiện trường".
Khởi tố tội danh đó là vì hành vi phạm tội đã rất rõ ràng. Dĩ nhiên, sau khi bắt giữ tên tội phạm, căn cứ biên bản khám nghiệm hiện trường của Phòng khoa học kỹ thuật hình sự và quá trình xét hỏi bị can, tôi phải thu thập đủ chứng cứ, chứng minh hai tội danh tiếp theo là "chiếm đoạt tài sản" và "cố ý giết người". Hai tội danh quan trọng, đòi hỏi sự nỗ lực, năng lực tư duy trừu tượng và suy luận logic học của một Điều tra viên. Tôi thực sự cảm thấy trách nhiệm của tôi với oan hồn cô gái mỗi ngày thêm nặng. Không sao cả! Nhưng trong vụ án này, cho dù không gặp hồn ma, không ăn một bát phở của ma, thịt gà luộc của ma trong mơ, nhưng khi đã có căn cứ chứng minh là một vụ án nghiêm trọng có thật, thì nhiệm vụ của chúng tôi, đều phải nêu cao tinh thần trách nhiệm, dương cao ngọn cờ chủ nghĩa nhân văn của một điều tra viên Cảnh sát điều tra, là không để cho một tên tội phạm đã gây tội ác nào lọt lưới pháp luật…
Như vậy là tôi đã có trong tay bản ảnh mô phỏng khuôn mặt tên tài xế gây tai nạn tại Ngã Ba Voi với những đặc điểm rất ấn tượng. Trong vụ án mà hướng điều tra toàn là sự bế tắc như thế này, tôi linh cảm luôn có sự hỗ trợ của hồn ma cô gái đi theo để cùng tôi báo oán. Khởi sự điều tra vụ án này, việc đầu tiên là phải truy tìm ra tung tích tên tài xế bất lương. Rồi từ những tài liệu, chứng cứ đã có, đấu tranh với hắn. Khi hắn đã khai nhận, sẽ tiến hành các bước xác minh tiếp theo để chứng minh hành vi phạm tôi. Và cuối cùng, tôi sẽ khép kín dần hồ sơ, kết thúc chuyên án. Bước đi ban đầu của tôi, tất cả đang xuất phát từ con số không. Mũi xác minh truy xét tung tích tên tài xế này, tôi nhận trách nhiệm chính. Hỗ trợ thêm có điều tra viên trẻ Nguyễn Văn Lệ, vừa mới ra trường, một gã trai tơ có giọng nói thanh thanh, ỏn ẻn như phụ nữ, nhưng rất tinh nhanh và được việc. Sáng hôm ấy, Trưởng ban chuyên án Nguyễn Văn Ngọ đã tranh thủ gặp tôi và Nguyễn Văn Lệ. Nguyên tắc là thế! Một vụ trọng án, lại xảy ra đã gần ba năm, là lãnh đạo, không thể không quan tâm và cho ý kiến chỉ đạo thật sâu sát.
"Các cậu định xác minh cái xe tải ấy trong cả mấy ngàn công ty vận tải của nước Việt Nam sao?"
Tôi cười thầm, vì biết anh ta đang thăm dò năng lực của tôi mà thôi.
"Báo cáo Trưởng ban! Dĩ nhiên ban đầu phải mở rộng, rồi qua thực tế loại trừ dần". Phương pháp điều tra, bao giờ chẳng thế! Tôi trả lời cho anh yên tâm. Tôi còn lo lắng nhiều hơn anh tưởng, vì chính tôi đang mắc nợ với linh hồn cô gái. Như lời cô nói là tất cả hơi thở và niềm tin của cô ấy luôn dành cho tôi từ giây phút gặp nhau. Tôi thầm nghĩ.
"Cậu định mở rộng các hướng điều tra xác minh rồi loại dần bằng cách nào nào?"
"Báo cáo anh! Anh thử hình dung nhé! Chiếc xe gây tai nạn đi từ phía Nam ra, rẽ phải, qua Ngã Ba Voi, vào lúc đêm khuya. Suy ra, đích đến của tuyến hành trình ấy, phải có một mối liên quan gì đó chứ? Chi tiết này, khẳng định chiếc xe tải không phải là xe chở hàng đường dài như các xe khác trên tuyến đường Nam Bắc. Vì vậy, tôi nhận định, có hai khả năng: Một, tên lái xe này về nhà. Hai, cơ quan quản lý hắn đóng ở hướng ấy. Vì đêm đã khuya, hắn không đến nhà bất kể ai, cho dù là bạn thân vì rất dễ làm phiền họ. Có thể xảy ra điều đó, nhưng tỉ lệ rất thấp. Nếu nó về nhà, thì chí ít, sáng hôm sau nó mới trở ra. Nhưng qua hiện trường, bộ phận khám nghiệm đã phát hiện, chiếc xe gây tai nạn đã quay trở lại ngay sau đó. Cái gì khiến tên lái xe này lại quay về đường cũ? Chỉ có thể là nó đánh lạc hướng cơ quan điều tra. Vì vậy, ta phải bám sát các đơn vị vận tải chuyên dụng loại xe ben hạng nặng có đặc điểm đã được thu thập, và dấu để lại tại hiện trường vụ tai nạn. Vì vậy, phải xác định được tọa độ đơn vị chuyên dụng loại xe ben tải trọng lớn đó, truy tìm trong danh sách đội ngũ lái xe, xem xét các hợp đồng vận tải, cùng với tuyến hành trình của họ ở khu vực trong bán kính từ 20 đến 50 km và những lái xe nào thường xuyên vận tải hàng hóa thường đi đêm không? Đối tượng, tập trung vào các lái xe có dáng thấp lùn, tuổi đời tầm 40 trở lên. Tuổi đó nó mới có đủ bản lĩnh, liều mạng, biết tính toán và dám làm những điều bất lương mà không run tay.
Trưởng ban chuyên án Nguyễn Văn Ngọ tì hai tay vào cằm, vẻ suy tư. Anh ta thừa biết, năng lực và khả năng tư duy, dự đoán của một Điều tra viên có hạng đang là đồ đệ.
- Cậu nhận định đúng và hướng xác minh rất sát thực. Đó là một tư duy rất logic. Tớ không có gì tham gia thêm! Chúc hai cậu may mắn!
Trưởng ban đứng dậy, bắt tay hai chúng tôi, nét mặt tỏ vẻ tin tưởng…
***
Suốt ba ngày, tôi và Nguyễn Văn Lệ đã dạo qua dăm bảy Công ty vận tải có chủng loại xe ben đã gây tai nạn, nhưng không có kết quả. Tôi bàn với Lệ: "Mình đã có cơ sở nhận định ban đầu của bộ phận khám nghiệm hiện trường là loại xe ben hạng nặng, vậy thì công việc của ta, là phải tiếp cận các công trường đang thi công, sử dụng loại xe này để chuyên chở vật liệu xây dựng". Nguyễn Văn Lệ nhoẻn cười, nhìn tôi gật đầu. Gã trai tơ này, vừa tốt nghiệp trường Cao đẳng An ninh Sóc Sơn, nghiệp vụ điều tra, phương pháp thu thập chứng cứ rất sách vở và bài bản. Chúng tôi chia làm hai mũi xác minh. Nhưng vì thời gian trôi qua đã gần ba năm, phần lớn các công trình có loại xe ben này hoạt động đã thi công xong. Có nhiều công ty xây dựng đã giải thể hoặc chuyển đến thi công ở một công trình khác, vùng miền khác. Thật đúng là hai chúng tôi "tìm kim đáy bể".
Nhưng chúng tôi không nản chí, mặc dù tôi và Lệ đã lặn lội đi xác minh 6 Công ty vận tải có chủng loại xe tải giống như xe đã gây tai nạn ở Ngã Ba Voi. Đôi khi, trong nghề điều tra của chúng tôi, phải hình dung đối tượng bằng linh cảm. Lại có lúc khi trong đầu xuất hiện tư tưởng chán nản, khi bước chân từ cơ quan ra đường, bỗng dưng gặp một con chim hay con bướm phía trước mặt, bay theo hướng nào đó, giống như chỉ đường, trong đầu tự nhiên sáng bừng lên, lập tức hình dung ra một ý tưởng mới. Có nhiều Điều tra viên đã gặp nạn nhân gợi ý trong một giấc mơ, khi vụ án đang bế tắc, rồi từ giấc mơ ấy mà suy luận, xác định hướng đi. Tôi cũng có cảm giác như bên tôi luôn có linh hồn của cô gái hỗ trợ. Từ sau hai giấc mơ liên tiếp của ngày hôm đó, cô ta chưa hề xuất hiện lại trong những giấc mơ của tôi. Có thể tôi đang đi đúng hướng hoặc cô ta đang thử thách năng lực nghiệp vụ của tôi chăng? Đến ngày thứ năm, có một linh tính gì đó, buổi sáng, tôi quay lại nơi xảy ra vụ tai nạn. Ngã Ba Voi bây giờ đã được mở rộng thêm để đảm bảo an toàn cho các loại xe lưu thông đi qua. Tôi quan sát bốn phía, hình dung người bị nạn từ phía biển đi lên. Chiếc xe ben hạng nặng gây tai nạn đang chạy nhanh trên quốc lộ, giảm phanh đột ngột rồi chuyển hướng rẽ phải, vòng cua, lấn sang bên trái đường và đâm trực diện vào nạn nhân. Như Phạm Ái nói, lúc đầu khi gây tai nạn, xe và cô ta nằm ở phía trái đường. Rõ ràng là sau khi gây tai nạn, lái xe đã cố tình đẩy người bị nạn sang phía đường bên phải đường, ý đồ chứng minh là mình đi đúng luật để nhẹ tội. Nhưng vì đêm khuya, thấy hành vi chưa bị ai phát hiện, có cơ trốn thoát nên hắn đã đánh xe rời khỏi hiện trường. Thằng này khôn ngoan, máu lạnh, dã man tàn bạo. Mày không thể trốn chạy, mày không thể sống nhởn nhơ trên nỗi đau của người khác. Mày phải đền tội! Oan hồn nạn nhân đang muốn mày phải trả nợ nỗi oán cừu này! Tôi thầm nhủ!
Hình như có một linh cảm nào đó giúp tôi định hướng, ngay sáng hôm sau, cầm bản ảnh mô phỏng tên tài xế theo lời đặc tả của hồn ma, tôi đến phòng tổ chức của "Công ty Vận tải ven biển". Công ty này đóng không xa biển Hải Hà là mấy. Gọi là Công ty Vận tải ven biển vì họ vừa có tàu và sà lan vận tải đường sông, ven bờ biển, lại có cả một đội ngũ lái xe ben hạng nặng vận chuyển đường bộ. Đó là một công ty vận tải tổng hợp, có đến cả ngàn cán bộ công nhân viên chức. Tôi xuất trình giấy giới thiệu của Cơ quan cảnh sát điều tra cấp tỉnh. Sau khi nghe tôi trình bày mục đích của công việc là đang truy tìm một lái xe gây tai nạn chết người và chiếm đoạt tài sản bỏ trốn, Phó Phòng tổ chức phụ trách nhân sự, có vầng trán hói, vươn cái cổ cò sang tôi, tỏ vẻ nhiệt tình.
- Vâng thưa anh! Chúng tôi biết các anh rất vất vả. Giúp được gì cho các anh chúng tôi hết sức cố gắng. Chỉ mong sớm tóm được tên tài xế bất lương ấy.
Tôi ngồi xuống ghế, mở cặp, đưa bản ảnh mô phỏng theo lời tả của hồn ma và đặc điểm của chiếc xe tải gây tai nạn, gã phó phòng gật gù.
- Đội ngũ xe ben của chúng tôi có đến trên trăm, đa số tài xế còn rất trẻ. Nhưng xem ảnh, khuôn mặt và hình dáng người, cơ quan tôi có một lái xe gần giống như trong bức ảnh này. Nhưng anh ta đã kết thúc hợp đồng, trả lại xe, chuyển sang lái xe cho đơn vị khác từ gần ba năm trước rồi.
Tôi kiểm tra lại, thấy thời gian lái xe này trả xe cho đơn vị để chuyển sang một cơ quan khác chỉ cách đêm xảy ra tai nạn ở Ngã Ba Voi hai ngày. Suy luận từ động tác này, tôi nhận ra hắn rất tinh quái. Rõ ràng là việc hắn trả xe và chuyển sang lái một loại xe khác, cho một đơn vị khác là có chủ ý. Hắn muốn cắt đuôi. Không còn lái loại xe gây tai nạn, chắc chắn cơ quan Công an sẽ loại hắn ra khỏi diện nghi vấn. Nhưng dù sao, khi đi xác minh, bắt gặp chi tiết này, tôi đã nghĩ rằng chính đối tượng đã tự để lòi cái đuôi cáo.
Gã Phó phòng tổ chức Công ty có đôi mắt một mí, vẻ thầm kín, nhưng nhiệt tình. Đôi cánh tay dài, bàn tay có các ngón thon như búp măng, trông rõ là người có tài, thông minh và chuyên môn sâu. Anh ta tự tay lục tủ hồ sơ đang lưu trữ của cán bộ công nhân viên chức. Một lúc sau, đưa ra trước mặt tôi một túi đựng tài liệu bằng bìa cát tông mỏng, trong đó có sơ yếu lý lịch, phiếu khám sức khỏe, bản khai lý lịch, có dán ảnh cỡ bốn nhân sáu ghi rõ tên Nguyễn Đức Thụ. Nhìn cái tên Nguyễn Đức Thụ, tôi đã có vẻ nghi ngờ. Cái tên hiền quá! Nhưng ở đời, biết đâu mà lường trước. Ối người tên lót là đức nọ đức kia đấy thôi, nhưng lại thất đức, vô nhân. Tôi nhìn vào bức ảnh, tim đập mạnh. Đây rồi! Đúng hắn ta. Tên khốn! Một khuôn mặt vuông chữ điền, mới nhìn có vẻ chân thực, nhưng đôi mắt to, lồi lại bộc lộ một bản năng dã man, hung bạo. Da mặt dày, trông như bị phù nề. Cổ hắn to như cổ trâu, miệng rộng trễ xuống. Thằng này trông không khác một thằng tù tha về. Tôi thầm nghĩ.
- Đây là hồ sơ gốc, bắt buộc chúng tôi phải lưu trữ. Chúng tôi cấp cho anh ta một bộ hồ sơ mới kèm giấy chứng nhận đã đóng bảo hiểm để đến cơ quan khác, anh ta đóng tiếp.
Tôi sao chụp lại toàn bộ lý lịch, quyết định chuyển đơn vị khác. Cuối cùng tôi xem xét tất cả hợp đồng vận tải của công ty trước thời điểm xảy ra vụ tai nạn tại Ngã Ba Voi, xác định qua các vận đơn, xem có tuyến vận tải nào đi qua Ngã Ba Voi, nơi xảy ra tai nạn không?
Quá mỹ mãn! Tối nay về, tôi sẽ dò theo các tuyến Công ty vẫn thường dùng xe ben trong các hợp đồng vận tải. Nếu có hợp đồng nào có xe ben chạy qua Ngã Ba Voi, thì đó là niềm hi vọng để vụ án tiến triển tốt đẹp!
Một tình tiết cho hy vọng của tôi sáng lên, đó là đội xe vận tải trong đó có tên Nguyễn Đức Thụ tham gia chuyển chở thiết bị cho công ty xây lắp cầu Quán Đông. Đường xe vận chuyển có đi qua ngã ba nơi xảy ra vụ tai nạn.
Phải lần theo nó, không một phút giây ngơi nghỉ. Nếu không chứng minh được nơi xảy ra tai nạn, có xe của Nguyễn Đức Thụ đi qua, coi như vứt. Giống như các vụ án giết người cướp của, khi xảy ra vụ án, nghi can lại có chứng cứ ngoại phạm, là trong thời điểm xảy ra vụ án, đang ở một nơi khác. Một người không thể phân thân làm hai, rõ ràng là nó vô can. Tôi đã hình dung các bước tiếp theo đang hình thành trong đầu.
Nhìn vẻ mặt và thái độ làm việc của tôi, gã Phó phòng trán hói có vẻ thiện cảm lẫn vị nể. Anh ta chắc đã đọc rất nhiều sách báo, nên cũng đã hình dung ra công việc quá là gian nan, khổ não của các điều tra viên án hình sự.
Đồng hồ đã chỉ con số 11h30, anh ta xếp gọn giấy tờ đang bày trên bàn lại, vẻ thân mật, vỗ vai tôi.
- Này, ông Cảnh sát điều tra! Đến giờ nghỉ rồi! Điều tra hay điều mẹ gì thì cũng phải ăn cái đã. Xuống nhà ăn với bọn tôi, làm mấy chén. Hôm nay đơn vị tôi tổ chức ăn tươi. Mấy khi! Hì hì.
Tôi nhìn mắt anh ta, thấy tia hy vọng tắt ngấm, khi tôi lắc đầu từ chối.
Tôi cám ơn, bắt tay anh ta, lắc lắc mấy cái cho nó tình cảm rồi đi ra. Bây giờ chưa phải lúc. Còn bao nhiêu là công việc. Tôi phải đến đơn vị mới của hắn, rồi về tận quê hắn, tiếp cận nơi ở của hắn. Theo linh tính nghề nghiệp, tôi nghĩ, vụ án này tôi đang đi đúng hướng.
Về cơ quan bây giờ chắc là quá giờ ăn. Mấy cô cấp dưỡng mới tuyển còn trẻ măng, lại xinh đẹp, rất có cảm tình với cánh trẻ trai của phòng Cảnh sát điều tra. Biết bọn tôi do đặc thù công việc, đi về thất thường, các cô vẫn để phần cơm canh tươm tất, dành cho cánh trai trẻ chúng tôi một thiện cảm rất trân quý.
Nhưng tôi rẽ vào quán bà Thảo béo, ở đó có món sốt cari vịt cỏ béo ngậy ăn với bún lá. Mình cứ phải bồi dưỡng sức cái đã, công việc còn dài, cần phải giữ sức. Tôi nghĩ.
Phải thừa nhận là món ca ri vịt cỏ của bà Thảo béo rất ngon! Rất nhiều lần, vào những chiều thứ bảy, bạn tôi thường rủ tôi đến đây ăn, vừa ngon, rẻ, hợp khẩu vị lại bổ dưỡng. Vừa ăn tôi vừa hình dung các bước xác minh tiếp theo. Tôi là người được lãnh đạo giao thụ lý chính vụ án. Tùy theo tình hình và khối lượng công việc, tôi có quyền đề xuất để lãnh đạo tăng cường thêm người. Đi đâu, về đâu, từng bước xác minh là do tôi chỉ đạo. Cũng là quyền rơm vạ đá thôi mà. Tìm ra thủ phạm thì không sao, nhưng vụ án đi vào ngõ cụt, hoặc xảy ra sự cố gì, thì tất cả hậu quả đó đổ lên đầu cái thằng "lãnh đạo" rởm là tôi. Cuối năm đừng có mà mơ đến bằng khen, giấy khen với lại nâng cấp, nâng bậc lương.
Có cần xác minh đơn vị mới của hắn không? Rõ là chưa cần! Vì làm như vậy, rất dễ đánh động đối tượng. Nếu biết Công an đang tiến hành điều tra, và hướng nghi vấn vào hắn, hắn sẽ tiêu hủy chứng cứ có liên quan và thậm chí bỏ đi đến một nơi rất xa. Đến khi ta thu thập đủ chứng cứ rồi, tìm hắn để thi hành lệnh bắt, có khi đến mùa quýt. Đã có địa chỉ, tại sao lại không tiếp cận miền quê, nơi hắn đang sinh sống? Thông qua công an địa phương, sẽ nắm rõ con người thật của hắn. Sinh ra công an cấp cơ sở, là để phục vụ cho công tác quản lý con người khi một cá thể nào đó có liên quan đến an ninh và trật tự xã hội. Phải phối kết hợp với lực lượng Công an xã, tiếp cận nhà hắn. Cũng có thể tiếp cận vợ hắn hay những người sống gần nhà hắn để thăm dò. Nhưng tiếp cận bằng cách nào để không bị nghi ngờ hoặc lộ mặt? Đánh động đối tượng bây giờ là tự sát. Tôi không thể đơn thương độc mã để đảm nhận được công việc khi các tình huống mới có thể sẽ phát sinh. Cần phải tăng cường một điều tra viên tài năng là nữ để khi cần, dễ tiếp cận với người cùng giới. Tôi nghĩ ngay đến Nguyễn Bích Hạnh. Nguyễn Bích Hạnh là một nữ điều tra viên từng học cùng lớp, cùng khóa, cùng khoa với tôi. Hạnh với tôi có nhiều kỉ niệm. Ngày còn học ở đại học Cảnh sát, tôi đã có lần định ngỏ lời yêu nàng, nhưng do cái tính rụt rè nhút nhát của tôi, cuối cùng chính thằng bạn tôi, Nguyễn Cao Thành đã cuỗm mất ngay trước mắt tôi. Tôi không ôm một mối hận tình, chỉ tiếc nuối, thở dài mỗi khi nhìn thấy bóng họ tay trong tay dạo qua. Có thể Hạnh cũng biết, nhưng đã quá lỡ rồi, đành phải chấp nhận theo mệnh trời! Hạnh là một nữ Điều tra viên có đầy đủ bản lĩnh, ứng phó tình huống, võ nghệ tinh thông, nghiệp vụ sắc bén. Nhắc đến điều tra viên này, tôi nhớ lại ngày tôi với Hạnh đang là sinh viên năm cuối, đi thực tập ở phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh H. Ngày ấy bọn tôi còn trẻ măng, được đi thực tập để trải nghiệm và chứng minh năng lực điều tra của mình nên háo hức lắm.
Bình luận
Thông báo
Bạn đã gửi thành công.