Tiểu thuyết: “Cô gái trong ngôi nhà lưu giữ tro cốt - Chương 1” | Trịnh Tuyên
Mời quý vị và các bạn nghe Chương 1 của tiểu thuyết "Cô gái trong ngôi nhà lưu giữ tro cốt" của tác giả Trịnh Tuyên qua giọng đọc của Thùy Dung.
Từ phía biển Hải Hà, có một con đường cát sỏi chạy men theo chân dãy núi hình voi phục, ngược lên hướng tây, tiếp giao với Quốc lộ Một, tạo thành một ngã ba, có tên là Ngã Ba Voi. Gần ba năm trước, tại địa danh Ngã Ba Voi này, đã xảy ra vụ tai nạn giao thông thảm khốc. Khi ấy, khoảng chừng nửa đêm, có một người con gái đi xe máy từ phía biển lên, đến giáp ngã ba thì đối đầu với một xe tải hạng nặng đang từ Quốc lộ rẽ xuống. Chiếc xe tải to lớn đâm thẳng vào cô gái. Ngay lập tức, cả người cô bị cuốn vào gầm xe. Tại hiện trường, cơ quan chức năng xác định, vụ tai nạn xảy ra là do tài xế đi ẩu, ôm cua đột ngột, lấn hết sang phần đường bên trái dành cho người đi ngược chiều, gây tai nạn. Chiếc xe tải được xác định thuộc dạng xe Benlaz, gầm cao, trọng tải lớn nên thân thể của cô gái cùng chiếc xe máy lập tức bị vò thành một khối bùng nhùng, xương tan thịt nát.
Người con gái bất hạnh ấy không có giấy tờ tùy thân, cũng không tư trang hành lý mang theo. Chiếc xe máy đã bị biến dạng của cô, biển số kiểm soát cũng bị giật đi. Người bị nạn thành vô tăm tích. Điều đặc biệt của vụ tai nạn này là, chiếc xe tải đâm vào nạn nhân ở phía bên trái, dấu vết còn nguyên một vũng máu. Nhưng khi cơ quan chức năng đến khám nghiệm hiện trường, thì xe máy và thi thể nạn nhân lại nằm ở phía bên phải đường. Từ chi tiết trên, ngay từ ban đầu, những cán bộ của Phòng khoa học kỹ thuật hình sự đã xác định, vụ tai nạn có dấu hiệu của một vụ án mạng. Hành vi ban đầu là đi trái luật giao thông đường bộ gây tai nạn, nhưng hành vi tiếp theo của lái xe khi cố tình đẩy người bị nạn sang phía bên phải đường, đã đủ yếu tố cấu thành tội "cố ý giết người". Vụ tai nạn thảm thương xảy ra đã gần ba năm, cơ quan Công an vẫn chưa tìm ra thủ phạm. Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi, vụ tai nạn thương tâm dần rơi vào quên lãng. Có nhiều người đi qua ngã ba này vào những đêm trăng thanh gió mát, nói rằng, thấy trên tít cành cong của một bụi tre gai bên cạnh, vắt vẻo hình một cô gái trẻ, xinh đẹp, mái tóc đen dài xõa xượi, áo quần trắng toát, đu đưa theo gió, miệng cất lên những lời ca ai oán. Lại có người nói, ở thời khắc khác, thấy cả người cô đẫm máu, từng giọt, từng giọt thánh thót rơi, nhuộm đỏ cả bụi tre. Nhiều người cho rằng, linh hồn cô gái chưa thể siêu thoát vì tên lái xe tàn ác kia còn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Hình ảnh cô gái chết thảm thương tại Ngã Ba Voi, cho đến bây giờ vẫn còn ám ảnh những người dân quanh vùng. Họ vừa xót thương cho nạn nhân, vừa căm giận tên tài xế bất lương. Người ta mong chờ một ngày nào đó, cơ quan chức năng sẽ truy tìm ra thủ phạm, để hắn phải chịu hình phạt nghiêm khắc của pháp luật…
Sáng thứ bảy, vừa hoàn thành bản "kết thúc điều tra" một vụ trọng án, chuẩn bị chuyển hồ sơ sang Viện kiểm sát thì nhận được điện thoại của cô em gái ở quê, báo tin mẹ một người bạn thân của tôi qua đời. Ngay đêm ấy, tôi đã có mặt tại nhà tang chủ để phúng viếng, chia buồn, đợi sáng hôm sau, cùng gia đình bạn, đưa tiễn người quá cố về nơi an nghỉ cuối cùng.
Tiết cuối thu, trời đã chớm lạnh. Đi dưới hai hàng cây cao lớn trong khuôn viên nhà hỏa táng, từng chiếc lá vàng từ trên cao lả tả rơi xuống, bị cuốn theo những cơn gió ào qua bất chợt. Cái lạnh cuối thu cùng với cảm giác lạnh lẽo của người chết nơi nhà hỏa táng, khiến cho ai đến nơi đây cũng man mác chút buồn vô cớ. Sau giây phút chứng kiến cỗ quan tài của mẹ bạn tôi tiến dần rồi mất hút sau tấm màn che của cửa lò hỏa táng, lòng tôi bỗng dưng rượi buồn. Nhìn ra xung quanh, thấy có nhiều tốp người đang ngồi chụm lại dưới tán cây xà cừ, chắc họ là người cùng một nhà, đưa người thân vừa mới qua đời đi hỏa táng, ngồi bên nhau chờ nhận tro cốt. Tranh thủ lúc lúc chờ đợi, tôi ngồi xuống chiếc ghế đá trong khuôn viên, cơn mệt mỏi bỗng xâm chiếm lấy tôi, mí mắt nặng trĩu. Tôi thấy phía xa có ngôi nhà ba tầng lầu, thâm u, vắng lặng, có kiến trúc rất lạ, kiểu dáng giống như chùa chiền, mái ngói màu nâu sẫm, uốn cong cong, ảo mờ trong khói sương. Buổi sáng, chưa kịp ăn uống gì, bụng tôi bỗng dưng đói cồn cào. Trong ánh nắng yếu ớt, tôi nhìn thấy có một quán hàng ở cuối khu vườn, phía sau ngôi nhà ba tầng, có kiến trúc khá lạ lùng ấy. Hình như có một sự dẫn dụ nào đó, tôi đi tắt qua khoảng đất trống, bước tới. Quán vắng hoe, chỉ có một cô chủ quán còn rất trẻ, nước da trắng lạnh như mặt trăng rằm, vẻ mặt buồn rười rượi, mắt ngóng ra ngoài như đang chờ đợi một ai. Nghe tiếng bước chân của tôi, ánh mắt cô gái ngước nhìn lên, trông đã u buồn, lại có phần thảng thốt. Tôi lên tiếng:
- Quán có bán đồ ăn không cô?
- Dạ! Quán em có phở, bánh chưng, cả rượu và hoa quả nữa ạ!
- Tốt quá! Cô cho tôi một tô phở bò. Từ sớm đến giờ, tôi để bụng đói.
- Dạ! Quán em chỉ có phở gà thôi ạ!
- Cũng được!
Tôi ngồi xuống bàn. Chỉ một loáng, tôi đã thấy cô ta bưng tới một tô phở, tiếp theo là đĩa thịt gà luộc, đặt bên cạnh be rượu nhỏ bằng sứ, cổ be thắt ngẳng, trông như quả bầu canh, giống hệt những be rượu người ta đặt trên bàn thờ. Thịt gà luộc với lại rượu, tôi có gọi đâu? Sao cô ta lại tự động bê ra? Mà cũng chẳng biết cô ta bê ra từ lúc nào nữa. Tôi chỉ thấy chúng từ từ hiện lên trên bàn ăn. Có một chút nghi ngờ, nhưng giống như là người bị ma làm, tôi không nói thêm được câu nào, cứ thế cắm cúi ăn. Tôi rót rượu từ cái be tráng men sứ ra chén, nếm thử, thấy nhạt như nước lã. Thấy lạ, tôi đang định nói, nhưng nhìn ánh mắt lặng buồn của cô ta, nên không nỡ. Nhưng thừa nhận, tuy sợi phở lạnh ngắt, nhưng nước cốt thì lại thơm. Mũi tôi phảng phất như ngửi thấy mùi hương trầm đâu đây. Thoáng chốc, bụng tôi đã no ứ, giống như bát phở đã tự động chui tọt vào dạ dày của tôi vậy.
Tôi móc ví trả tiền. Cô chủ quán xua tay.
-Anh được ăn miễn phí. Vì em biết, sáng nay, sẽ có một vị khách quý vào quán em. Em đã chờ đợi ngày này từ lâu lắm rồi!
Tôi thoáng ngạc nhiên. Sao cô ta lại bảo mình lại là khách quý? Tôi đã gặp cô ta bao giờ đâu? Lại còn nói là chờ đợi từ lâu lắm rồi? Tôi chợt suy nghĩ, mà chẳng biết làm sao, lúc đó, tay tôi không thể rút được cái ví ra để trả tiền, khi nghe cô chủ quán nói như thế. Tôi đứng dậy, bắt tay cô cùng lời cảm ơn. Cô chủ quán rụt rè đưa tay ra. Khi hai bàn tay chạm vào nhau, tôi có cảm giác những ngón tay lạnh ngắt, gầy guộc, lỏng lẻo. Tôi nghĩ bụng, bàn tay con gái đang còn trẻ mà sao đã gầy lại còn lạnh ngắt như thế nhỉ?
Bỗng có người đập mạnh vào vai, tôi giật mình choàng tỉnh. Bạn tôi cười, "Đánh được một giấc rồi hả? Thôi đi ăn thôi, mọi người đang chờ". Tôi bàng hoàng như thể mọi thứ vừa diễn ra ngay đây, bất giác tôi lấy tay xoa bụng, buột mồm: "Tôi ăn no rồi!" Bạn tôi hỏi, ăn ở đâu? Tôi chỉ tay: "Ăn ở quán ăn phía sau ngôi nhà ba tầng kia kìa!"
Bạn tôi trợn tròn mắt: "Ông ơi, tỉnh lại đi! Khu nhà ấy là nơi lưu giữ tro cốt của những người chết ngoài đường ngoài chợ, không rõ tung tích, thân nhân không có ai đến nhận, người ta phải đưa vào đó lưu giữ, làm gì có quán ăn nào lại mở ở sau ngôi nhà ấy? Mở chỗ ấy để mà bán cho ma à?"
Tôi bảo: "Không! Tôi thấy rõ ràng có cái quán mà. Tôi dẫn ông ra đằng sau ngôi nhà ấy, xem có đúng không nhé?"
Bạn tôi nhìn ra phía sau ngôi nhà, theo hướng tay tôi chỉ, tia mắt nghi ngờ phóng thẳng vào tôi.
- Ừ! Mày dẫn tao ra xem!
Có một chút hoang mang. Tôi tức tốc dẫn bạn ra phía sau ngôi nhà ba tầng ấy. Ơ kìa! Sao bây giờ phía sau ngôi nhà lại trống hoác thế kia? Nhìn trước, nhìn sau, tôi thực sự hoảng hốt: Chỗ quán hàng tôi gặp cô chủ quán, vừa mới ăn xong bát phở gà ban nãy, giờ chỉ còn lại một khoảng đất trống, mọc đầy cỏ gai. Một cơn gió lạnh nhè nhẹ thổi qua, tôi thấy gai gai ở sống lưng. Tôi và bạn tôi nhìn mãi, chỉ thấy trên đám đất trống, hiện ra một đống bát đĩa vỡ. Chắc là bát đĩa vỡ của các quán ăn trong khuôn viên nhà hỏa táng, người ta nhặt nhạnh, dồn lại, đưa ra đây đổ. Có cái gì đó ánh lên trong ánh nắng thu nhạt. Tôi nhìn xuống và nhận ra là cái kính gọng vàng của tôi. Sao cái kính của tôi sao lại nằm chung với mớ bát đĩa vỡ này? Tôi chợt nhớ, khi nãy ăn phở, tôi đã bỏ kính ra và khi ra về, tôi để quên trên bàn ăn. Trời ơi! Chả lẽ có một đống bát đĩa vỡ bên cạnh những ụ mối đang đùn lên mà cũng thành một quán phở sao?
Nhìn thấy thế, bạn tôi cũng hoảng hốt không kém.
"Mày thấy chưa? Tao biết ngay mà! Chắc chắn là mày bị ma nhập hồn rồi dẫn ra đây! Cho nên chỉ có một một mình mày chứ có ai theo ra đâu? Cẩn thận đấy! Tao đã bảo rồi! Ở nơi đây, xung quanh nhà hỏa táng, có biết bao nhiêu linh hồn thoát ra từ những thi thể bị thiêu đốt, đang vất vưởng tìm nơi ẩn ngụ. Con người ta khi thân xác bị hỏa thiêu, linh hồn hoảng loạn, bay siêu lạc lung tung, trốn vào khắp gốc cây, ngọn cỏ, cành lá. Vớ được ai phần dương yếu, tâm tính lại ủy mị, nó nhập vào rồi dẫn đi theo ý của nó. Mày là điều tra viên Cảnh sát điều tra mà tâm hồn lại ủy mị, hay thương người, chắc chắn đã bị hồn ma cô gái ấy nhập vào rồi. Cẩn thận đấy!"
Nghe vậy tôi tỉnh hẳn. Xưa nay, tôi vốn là người theo chủ nghĩa vô thần, không tin vào ma quỷ. Vậy mà, khi nghe thằng bạn nói thế, tôi bỗng thấy hoang mang. Rõ ràng như thể tôi vừa ăn một bát phở, nhấp thử một chén rượu, gắp một miếng thịt gà luộc ở ngay chỗ này vừa mới đây thôi. Tôi nắn thử dạ dày, thấy bụng vẫn hóp lại, nhưng mà chả biết sao, không có cảm giác đói.
Hai tiếng sau, bạn tôi nhận tro cốt mẹ rồi cùng đoàn lên xe tang đưa về an táng. Tro cốt người quá cố đựng trong cái tiểu bằng sứ tráng men màu xanh da trời, bên trên phủ tấm vải đỏ được an táng trên đỉnh một quả đồi thấp, có tên là đồi Con Thỏ. Trời đã ngả sang chiều, từng cơn gió lạnh ngắt từ phía cánh đồng lúa đang uốn câu thổi ngược lên mỗi lúc một mạnh thêm. Những đám hoa cỏ may, bông lau màu trắng bạc rạp xuống, rồi lại trồi lên giống như những lớp sóng nhỏ dập dờn vỗ quanh sườn đồi.
Khi tôi về đến nhà, chiều đã muộn. Đến bữa ăn, tôi bưng bát lên, nhai uể oải. Thấy lạ, em gái tôi, đang là giáo viên tiểu học, dạy gần nhà, bảo: "Anh làm sao thế? Ốm rồi phải không? Sáng nay đi đưa người chết, khéo lại bị hồn ma ở nhà hỏa táng nhập vào cũng nên. Nhiều người cũng bị như thế đấy! Sau khi cũng như anh, đưa người chết đến nhà hỏa táng xong, về nhà, bị hồn ma bám theo, quấy nhiễu cả tuần. Những người mạnh mẽ, cứng rắn thì chẳng sao, nhưng những ai yếu bóng vía, ít nhất cũng bị ngây ngất mấy ngày liền!". Tôi thực sự ngạc nhiên. Trời ơi! Sao hôm nay cô em gái lại đoán biết được ma nhập hồn vào tôi? Tự dưng tôi thấy miệng đắng ngắt. Tôi đặt bát cơm xuống mâm, chăm chắm nhìn ra phía bờ rào ngoài sân. Có lúc như đang như đi vào rồi lại lùi ra, ẩn đi vài giây, rồi lại hiện ra, khi xa khi gần. Tôi cố và cho xong bát cơm rồi lên giường nằm, cảm giác như cơ thể đang từ từ bị chìm xuống một cái hố đen ngòm, sâu thẳm và lạnh ngắt.
Tôi thiếp đi.
Ngoài sân ánh sáng màu trắng đục, mờ mờ ảo ảo, bảng lảng sương khói. Cô chủ quán ăn sau khu nhà lưu giữ tro cốt từ ngoài ngõ đi như lướt vào. Cô ta cất giọng nói, êm nhẹ như làn gió thoảng, nhưng tôi lại nghe rất rõ ràng, mạch lạc. Cảm nhận như cơ thể tôi như thấm hút được những âm thanh thoang thoảng trong gió đó chứ không phải nghe từ hai tai.
"Anh ơi! Em thành thật xin lỗi anh. Em xin anh hãy lắng nghe em trình bày đuôi đầu tình cảnh tang thương và số phận khốn khổ của em. Đã gần ba năm nay, em mong chờ mãi, giờ mới gặp được anh. Vì em biết, chỉ có anh mới giúp được cho em thôi. Tro cốt của em hiện nay đang lưu giữ trong ngôi nhà ba tầng lầu có mái ngói cong cong ấy đấy. Người ta vô tình đặt em ở giữa hai tên tội phạm giết người, cướp của, bị tử hình từ nhiều năm trước. Chúng luôn luôn quấy rối em, bất chấp ngày hay đêm, khiến linh hồn em không một phút nào em được yên ổn. Gần ba năm trước, em bị một chiếc xe tải hạng nặng đè chết ở ngay ngã ba dưới chân núi có hình voi phục, tên là Ngã Ba Voi. Khi đó, trời đã về khuya, đường vắng bóng người. Sau khi xe tải cán chết em, tên tài xế không những bỏ mặc, còn chiếm đoạt toàn bộ tư trang của em đựng trong túi xách, rồi lái xe bỏ đi. Đã gần ba năm trôi qua, bố mẹ em cũng chưa biết là em đã chết, vì tưởng em đang đi làm ăn xa với bạn, vì lý do gì đó mà chưa báo tin cho gia đình. Giờ em chỉ có một nguyện vọng, là Công an phải tóm cổ được tên tài xế bất lương kia, tống nó vào nhà giam để hắn phải chịu hình phạt nghiêm khắc của pháp luật. Rồi sau đó, tro cốt em được đưa về an táng nơi quê nhà, để vong hồn em được gần bố mẹ và đứa em gái sinh đôi với em. Anh ơi! Xin anh hãy ra tay cứu giúp em. Kiếp sau, em xin ngậm vành kết cỏ để trả ơn sâu nặng, nghĩa dày".
Ở Ngã Ba Voi? Tôi thầm nghĩ. Địa danh này tôi đã đi qua nhiều lần, ở vị trí phía Nam, cách thành phố chừng hai lăm km. Gần ba năm trước, tôi cũng có nghe một vụ tai nạn thảm khốc xảy ra ở địa danh ấy. Hình như Công an huyện nơi xảy ra vụ tai nạn đã khởi tố điều tra, nhưng rơi vào bế tắc vì không xác định được tung tích nạn nhân. Không biết vì lý do gì đó mà họ không di lý hồ sơ vụ tai nạn lên Công an tỉnh. Đầu óc tôi vẫn rất tỉnh táo khi nghe cô gái nói như vậy.
"Tôi đã nghe rõ lời trình bày của cô. Nhưng tôi làm sao có thể giúp cô khi mà trong tay tôi không có một tài liệu nào làm căn cứ? Chả lẽ tôi tin vào lời nói của cô, của một hồn ma sao?"
"Thưa anh! Em biết anh thể nào cũng hỏi em câu đó, vì anh là một Điều tra viên rất có năng lực của phòng Cảnh sát điều tra Công an tỉnh".
"Thôi được rồi! Đấy là việc của chúng tôi. Để tôi có thể tin cô, và chắc chắn những lời nói của cô là sự thật, vì việc này chỉ có một mình cô và kẻ đã gây ra tại nạn biết. Để xác định sự việc có thật hay không, phải có vật chứng, có nghĩa là căn cứ pháp lý. Vì vậy, nếu vụ tai nạn và lời trình báo của cô là có thật, cô phải trả lời cho tôi biết, là trong túi xách của cô mà tên tài xế bất lương đã chiếm đoạt, có những thứ gì?"
"Em biết ngay mà! Để xác định lời nói của em có thật hay không, thể nào anh cũng hỏi và yêu cầu em cung cấp điều đó, vì điều đó, chứng minh cho một sự thật!"
Tôi tỏ vẻ sốt ruột.
"Cô nói ngay đi!".
"Anh phải ghi nhớ thật chính xác những gì em đã trình bày với anh. Trong túi xách của em, có hai vật của cá nhân em nhưng lại có liên quan đến những người thân của em đang còn sống. Hai vật ấy, nếu anh thu được, đem đến, họ nhìn thấy, sẽ nhận ra ngay thôi".
Ồ! Thế thì tốt rồi! Phải có căn cứ chứ! Và căn cứ pháp lí là những người đang còn sống, có đủ tư cách pháp nhân và được pháp luật bảo hộ. Cô gái này thông minh thật! Có trình độ pháp lý và khả năng suy luận. Tôi thầm nghĩ.
"Cô nói đi! Trong túi xách của cô, có những thứ gì?" Tôi nhìn thấy nét mặt cô ta căng ra, có vẻ suy nghĩ.
"Có nhiều thứ liên quan đến sinh hoạt của phụ nữ. Những thứ ít giá trị, chắc là tên khốn đó đã vứt đi hay đưa cho vợ hắn dùng, lâu ngày, chắc đã hư hỏng và ném đi rồi. Có hai thứ, chắc chắn hắn sẽ giữ lại vì có giá trị. Đó là sợi dây chuyền bằng vàng, em lấy ra khỏi cổ cho vào túi xách để đi đường cho an toàn. Cuối sợi dây chuyền có đính một trái tim nhỏ xíu, khắc chìm hai chữ TL lồng vào nhau, rất tinh xảo. Sợi dây chuyền đó, người yêu và cũng là chồng chưa cưới của em trao tặng. Nhưng chúng em chưa kịp làm hôn lễ thì em đã bị tai nạn, anh ơi! Gần ba năm rồi, anh ấy vẫn chung tình, chờ đợi tin tức của em. Vật này đứa em gái sinh đôi với em cũng biết. Tên anh ấy là Nguyễn Thanh Tùng, còn em tên là Nguyễn Thị Kim Lan".
Cô ta tên là Kim Lan? Một cái tên khá đẹp! Tôi thầm nghĩ.
"Thế còn vật thứ hai?"
"Vật thứ hai là chiếc lược chải đầu bằng ngà voi, cũng của người yêu em tặng. Chiếc lược ngà nhỏ, mảnh mai, hình bán nguyệt, hàng răng lược hình vòng cung, trông như vầng trăng khuyết, xinh xinh, em rất thích nó".
"Thế còn cái túi xách cô mang theo khi bị nạn? Đối với chúng tôi, nó cũng rất quan trọng đấy!"
"Vâng ạ! Cái túi màu nâu tím, có hai quai, đồ hàng hiệu của Nhật Bản, nhãn mác made in JaPan".
"Thế còn hình dáng và mặt tên tài xế đó? Khi hắn bước xuống xe, chiếm đoạt tài sản của cô đựng trong túi xách, chắc cô đã nhìn tận mặt hắn chứ?"
"Đúng! Anh ơi! Lúc đó, linh hồn em còn quẩn quanh bên thân xác đã dập nát, chưa thể đi xa vì còn lạ lẫm địa hình, nên khi hắn cúi xuống, em nhìn rất rõ: Người hắn thấp lùn, da mặt ngăm đen, môi trễ và đặc biệt, mũi hắn to. Trên sống mũi hắn, nổi nốt sần sùi như vỏ cam sành".
Hay lắm! Người nào có hình dáng và khuôn mặt có những đặc điểm ấy, rất dễ nhận dạng, vì những người lùn chỉ chiếm khoảng 10% trong cộng đồng mà thôi! Tôi thầm nghĩ.
Bình luận
Thông báo
Bạn đã gửi thành công.