Đọc truyện: “Bố chồng” | Đoan Trang
Mời quý vị và các bạn nghe truyện ngắn “Bố chồng” của tác giả Đoan Trang qua giọng đọc của Lê Dung.
Sau bốn tiết giảng ở trường về nhà, tôi đang mở cổng cái ngõ ống dài hun hút thì nghe có tiếng ồn ào mắng mỏ giọng đàn bà vọng ra. Vừa dắt xe vào đến sân, tôi khựng lại vì thấy một chiếc ba lô bộ đội cũ và mấy thứ quần áo đàn ông từ trong nhà bị quẳng ra tới tấp cùng với tiếng la hét dồn dập của bà mẹ chồng:
- Khốn nạn! Khốn nạn! Không ngờ ông đã đổ đốn từ lâu mà tôi không hay biết gì! Giờ thì đẹp mặt chưa, vợ lẽ con thêm, giờ thì sắm mo, sắm mủng mà đeo, mà bịt mỗi khi ra đường, nhá. Giờ thì con cái nó nhổ vào mặt nhá, giờ thì…
Tiếng của bố chồng tôi nói vội, ngăn lại:
- Bà bình tĩnh nói năng cẩn thận đi nào, con dâu nó về kia kìa!
- Hức! Con dâu chứ không phải ông trời, nhá. Lần này thì đừng hòng nó về hùa khốn nạn với ông, nhá. Nói để ông biết, nhá, tôi sẽ làm ra môn ra khoai bằng hết, cần phải đốt cái nhà này đi, tôi cũng đốt ngay. Đốt… ốt…ngay …ay!
Dựng cái xe đạp điện vào cạnh cây khế cổ thụ um tùm bóng mát ở góc sân và làm như vẻ chưa nghe thấy gì cả, tôi bình thản định thu dọn mấy thứ vừa bị quăng quật ra nhưng mẹ chồng tôi bổ đến, tay cầm cái smartphone dứ dứ, miệng nói như quát:
- Chị cứ để đấy! Không phải xóa dấu tích làm gì. Lát nữa tôi sẽ gọi họ hàng đến cho hai người tha hồ mà bênh nhau! Ôi trời, khốn nạn! Thật là khốn nạn!
Biết tính khí hay nổi cơn sồn sồn, khẩu xà tâm phật của bà, tôi cố nén tự ái nhỏ nhẹ:
- Mẹ ơi, mẹ đang nói gì thế ạ! Bố mẹ có tuổi rồi, theo con có việc gì thì nên bình tĩnh trao đổi với nhau. Nhà mình là gia đình cán bộ, mẹ xử sự kiểu tung hê hết lên thế, ảnh hưởng đến công tác của bố…
Mẹ chồng tôi gay gắt ngắt lời:
- Chị không phải dạy khôn mụ Hậu quê mùa già nua, má hóp trán gồ này, nhá! Tôi đã nén nhịn bao năm rồi cũng vì cái gia đình cán bộ, cán bưng như chị vừa nói đấy! Nhưng hôm nay thì tôi không chịu nữa. Lành làm gáo, vỡ làm môi! Đây này ! Chó má, gà vịt chưa?
Nói thế rồi bà mẹ chồng lại dứ dứ rồi chìa cái di động như dí vào mặt tôi cùng với lời trống không:
- Xem đi!
Tôi cầm cái di động. Trên màn hình của nó là bức ảnh ba người: Bố chồng tôi trong bộ comple mới cứng và một người đàn bà mặc áo dài, một bên má sát cằm bị khuyết lệch, đứng hai bên một thiếu nữ cao ráo xinh đẹp, đầu đội mũ cử nhân, tay ôm một bó hoa lớn. Dưới bức ảnh có dòng chú thích: Hạnh phúc trong ngày tốt nghiệp được bên bố mẹ yêu thương nhất đời!
Tay run lên như người bị choáng, tôi đáo mắt nhìn sang phía ông bố chồng cũng vừa từ trong nhà bổ ra. Chắc thấy hình trạng của tôi rất đáng lo nên ông làm ra vẻ như sẵn sàng đỡ nếu như tôi ngã và giọng nói của ông thì lạc hẳn đi:
- Bố xin lỗi, bố sẽ giải thích cho mọi người…
Mẹ chồng tôi liền to tiếng chặn lại:
- Thôi đi! Không ai đan lát với ông ở cái nhà này thì cũng đừng đem chuyện lỗi lầm ra mà dài mồm xin xỏ, nhá. Từ bây giờ ông phải im mồm lại! Chị giáo Thân, cơm trưa tôi nấu rồi đấy, chị hầu bố chồng chị cho trọn đạo hiếu của chị và cần bờn gì với ông ấy nữa cũng tha hồ mà bờn đi. Một rưỡi, tôi thuê xe rồi, mời chị đi cùng làm chứng để xem tôi phá cái tổ con chuồn chuồn của bố chồng cán bộ của chị như thế nào! Ôi trời! Số tôi khổ! Khốn nạn cái thân tôi! Trời ơi là trời!
Bố chồng tôi vẫn giọng nhẫn nại cố ra vẻ vớt vát:
- Tôi vẫn muốn bà nói năng phải thật bình tĩnh! Mọi nộ khí sẽ chỉ dẫn đến chuyện đáng tiếc thôi. Bà Hậu! Nếu có phải xin thì tôi xin bà đấy!
Tôi cũng góp lời:
- Con mời bố mẹ tạm bỏ qua mọi sự nóng nảy, vào nhà cơm nước nghỉ ngơi rồi tính tiếp! Đây là việc lớn…
Không để tôi nói hết câu, bà mẹ chồng lại chặn:
- Việc lớn thì phải làm ngay, các ngài đừng hòng câu dầm, bao biện nhau, để lâu phân trâu hóa bùn, nhá. Các ngài hãy giương tai lên mà nghe cho thủng này. Tôi đã dò ra cái tổ con chuồn chuồn từ hai tuần trước rồi đấy nhưng tôi vẫn cố nhẫn nhịn đến tận hôm nay. Chị giáo Thân! Vậy, tôi là người bình tĩnh hay không bình tĩnh đây?
Bố chồng tôi bỗng nghiêm mặt lại:
- Chính bà phải im ngay đi. Dù gì thì nhà cũng phải có nóc! Từ giờ, tôi cấm bà lôi con cái vào chuyện. Tôi có làm gì sai thì một mình tôi chịu. Thôi, đến bữa rồi, vào nhà ăn cơm! Chị Thân, chị vào giúp sắp cơm ra đi.
Mẹ chồng tôi hức lên một tiếng rồi ngoảy người bỏ vào trong. Tôi nghe vọng ra tiếng đóng cửa buồng ngủ đánh " sầm".
Sắp cơm xong, tôi đứng ngoài cửa buồng vài lần mời mọc nhưng mẹ chồng tôi không trả lời. Tôi ăn cơm với bố chồng. Ông không hề tâm tư, bày giải gì về chuyện vừa xảy ra mà chỉ hỏi về công việc dạy học của tôi ở trường.
*
Bố chồng tôi tên là Nam, ông là bộ đội biên phòng hồi cuối những năm 1980 ở biên giới phía bắc. Ông bị thương rồi phục viên với cấp bậc trung tá. Về quê ông làm xã đội trưởng rồi sau đó, làm chủ tịch xã hai khóa. Ở một vùng bán sơn địa trong ngót nghét chỉ hơn mười năm đã có mấy con đường giao thông huyết mạch liên huyện, liên tỉnh được mở mới, được nâng cấp chạy qua, nhiều cán bộ chủ chốt trong vùng bị kỷ luật, có người còn bị rơi vào vòng lao lý vì dính đến chuyện đền bù giải tỏa; chuyện biến đất ruộng thành đất ở, chuyện biển thủ, chia chác đất chia lô mặt đường nhưng bố chồng tôi không hề bị tì vết gì. Thế nên đến năm 60 tuổi, ông " hạ cánh an toàn", và liền sau đó được mời làm chủ tịch Mặt trận Tổ quốc xã kiêm thêm chức trưởng ban Khuyến học.
Bố chồng tôi là người có gương mặt luôn vui vẻ và trẻ hơn tuổi đời. Vào U 60 mà trông ông chỉ chừng ngoài tuổi 50 chút chút. Hồi kinh tế còn khó khăn, tôi học ở trường Sư phạm Vinh, xa nhà đến 140 cây số, người yêu tôi là con trai ông thì lại học ngành Hàng hải tận ngoài Hải Phòng. Thế mà cứ tháng tháng, ông hết chạy xe máy ra Hải Phòng, rồi vào Vinh mang đồ tiếp tế đến trường cho hai chúng tôi. Vài đứa bạn thân hay giở trò đùa trêu láo, bảo rằng, lúc đầu trông thấy anh zai trẻ trung, nhanh nhẹn cứ tưởng là… người yêu vong niên của tôi.
Nhớ lại ngày mới về làm dâu, sau bữa cơm đầu tiên, tôi đang dọn mâm bát mang đi rửa thì bà mẹ chồng bảo: "Con cứ để đấy!". Tôi chưa hiểu ra ý tứ gì thì bà liền tự bưng mâm bát đi. Năm con chó lớn nhỏ lao theo chồm lên phía sau lưng, khiến bà suýt chúi ngã xuống sân. Thay vì quát lũ chó, bà chỉ nói: "Từ từ nào!''.
Lũ chó vượt lên, tạo thành một vòng cung đón sẵn. Bà vừa đặt cái mâm, bát đĩa còn vương thức ăn thừa xuống thì lũ chó xông vào tranh nhau: xương thì đớp, cơm thừa, canh cặn thì hốc, thì liếm, giành nhau gậu gị nhặng xị cả lên….
Bà quay vào nhìn tôi, nói như không:
- Để chúng dọn trước, vừa đỡ phí của trời, vừa rửa chóng sạch.
Ruột gan tôi cộn lên, miệng chỉ chực ói mửa.
Bố chồng tôi đã nhận ra điều đó. Mặt ông đỏ lên lúng túng như người bị bắt quả tang đang làm chuyện khuất lấp.
Chồng tôi liền kéo tôi vào buồng nói kiểu vừa an ủi, vừa đùa vui:
- Em thông cảm cho nhà anh, xưa nay đều thế nhưng có ảnh hưởng gì đến vệ sinh và tầm vóc nòi giống tí nào đâu. Anh, ngực nở, đùi ếch, cao thước bảy lăm, nặng tám mốt kí đây này. Nhưng thôi! Chiều nàng, anh sẽ thuyết phục bà bô dẹp khoản chó liếm bát sớm nhất có thể. Với lại, chó nhà mình sạch lắm, chúng không ra ngoài…bừa bãi đâu.
Nghe thế, tôi càng thêm buồn nôn hơn. Và, khi anh chồng yên giấc ngủ trưa, tôi đã phải vào nhà vệ sinh, xả xuống bồn cầu cả mật xanh mật vàng.
Lát sau, tôi ra ngoài thì thấy ông bố chồng đun một nồi nước sôi và nhúng từng cái bát đã rửa đang phơi ở bệ tường vào đó.
Thấy tôi, ông nói như xin lỗi:
- Nước sôi sát trùng hết con ạ! Mọi sự sẽ sớm thay đổi, thay đổi triệt để.
Trong lúc tôi giúp bố chồng phơi bát đũa đã "sát trùng" bằng nước sôi vào chỗ cũ thì bà mẹ chồng đi đến giành lấy và nói một câu chì chiết rất phũ:
- Chị là dạng người sinh ra để được thờ. Chị đi vào nhà cho mát, kẻo nắng nôi thế này, có người đâm xót lây đấy.
Tôi hận lắm bỏ vào phòng vợ chồng, ngồi khóc. Anh chồng ngủ trưa dậy trông thấy thế cười trêu: "Nhập gia tùy tục đi, nàng Thân của anh ợ!".
Cái sự thay đổi triệt để của bố chồng tôi là, nhân có sự trong làng xảy ra chuyện chó dại cắn chết người, chủ tịch xã cần làm gương nên ông bắt bà vợ bán hết đàn chó và thay vào đó là nuôi ngan vịt.
Mẹ chồng tôi ức lắm nhưng vì cái ghế chủ tịch của chồng như cách bà hay nói, nên phải bỏ đàn chó. Tuy nhiên trong thẳm sâu bà vẫn khắc tâm, chính tôi là nguyên nhân khiến cả đàn chó yêu của bà bị bán đổ, bán tháo đi.
Là con dâu trưởng, chồng quanh năm lênh đênh trên tàu viễn dương xa nhà nên tôi đã bỏ qua mọi sự chắp nhặt và bằng mọi cách thân thiện hiếu đễ với mẹ chồng. Tôi sắm quà gì cho mẹ đẻ tôi thì cũng sắm cho mẹ chồng thứ đó. Bà cũng không phải là người độc bụng nhưng hay nhớ dai và mỗi lúc bị trái ý vẫn thường buông ra những lời rất khó nghe, nhiều khi là xúc phạm.
Tôi đã luôn giữ ý tứ như vậy nhưng bà vẫn thường nói kháy là trong nhà, tôi và ông bố chồng cùng một phe. Nhiều lúc bà tỉ ông chồng cố ý để cho tôi cùng nghe thấy, kể cả chuyện thời sinh viên quá vãng, bố chồng đi "tiếp tế" cho tôi mấy lần trong trường Sư phạm Vinh…
*
- Chị Thân dậy chưa? Ba giờ phải có mặt bên lâm trường Đông Dư đấy!- Tiếng mẹ chồng từ bên ngoài hỏi vào khiến tôi dứt mạch tâm tư. Tôi thưa với bà:
- Con dậy rồi, mới chưa đến một giờ mà mẹ. Đây lên Đông Dư, đường tốt, chỉ mất không đầy một tiếng thôi ạ!
- Còn phải đề phòng đường xa, ách tắc nữa chứ.
Tôi đáp cho xong chuyện:
- Vâng! Con ra ngay đây!
*
Chúng tôi đến "tổ con chuồn chuồn" vào lúc ba giờ kém hai mươi phút chiều. Khi đoàn vào một ngôi nhà khá khang trang ở chân một ngọn đồi trồng tuyền cây mỡ xanh mướt thì gặp chủ nhà ra đón. Đó là người đàn bà trong bức ảnh "ba người" khiến mẹ chồng tôi nổi đóa lúc trưa. Bà chủ nhà bận áo dài màu sáng trang điểm cẩn thận nhưng không thể dấu được hình vóc gầy gò và một bên má bị vết thương làm cho khuôn mặt méo lệch đi, còn đôi bàn tay đen đúa thì gân xanh nổi lên chằng chịt. Trông bà khắc khổ và già hơn mẹ chồng tôi đến năm, sáu tuổi.
Chủ nhà dường như không được bình tĩnh lắm trước đôi mắt hình đầu đạn của mẹ chồng tôi và cái nhìn chia sẻ của tôi.
Chào hỏi và mời khách ngồi xong, chủ nhà pha trà. Nhìn chăm chú vào đôi tay run run của bà, bố chồng tôi lên tiếng:
- Tuyết, chuyện đâu có đó, em không cần phải mất bình tĩnh như thế…
Mẹ chồng tôi liền chặn:
- Ông Nam không cần phải mở đường cho hươu chạy, nhá. Em em, anh anh, ông tìm chỗ tối tăm khuất nẻo mà o bế với nhau nhá – Rồi hất mặt về phía chủ nhà, mẹ chồng tôi gằn giọng lên- Cô Tuyết! Đừng phải nước nôi mất thì giờ nữa! Chúng tôi đến đây là vì chuyện trai trên gái dưới chứ không phải đến để uống nước chè khô nhà cô đâu nhá.
Bố chồng tôi cười to, nói giọng giải tỏa:
- Mẹ Hậu nói năng kiềm chế đi nào! Đi đường xa, tôi thấy mọi người đều khát nước cả! Tuyết, em cứ pha trà tự nhiên! Không ai uống thì anh uống!
- Ái chà, lại em, em Tuyết, em Tuyết, "không ai uống thì anh uống", tình cảm gớm nhẩy? Nghiện nhau rồi mà! Chưa khảo đã vội xưng!
Bà Tuyết liền nói:
- Như đã có lời thưa hôm trước, việc này em xin chị Hậu bình tâm, lấy bao dung…
- Hức! Bình tâm với chả bao dung? Vậy ai bao dung cho con mụ Hậu mất nửa ông chồng này đây?- Mẹ chồng tôi nói thế rồi đứng hắt lên hướng về phía chồng và chỉ chỉ tay vào mặt, vào ngực mình- Ông Nam xem đi, tôi có thiếu cái gì không, vậy mà ông lại rúc vào cái chỗ người không ra người, ngợm không ra ngợm thế này? Ông hãy nhìn kỹ vào cái bản mặt "Em Tuyết! Em Tuyết" của ông đi!
Bố chồng tôi quát lên:
- Bà không được xúc phạm một thương binh đã đổ máu trên chiến trường như thế! Bà to tiếng ầm ĩ, gây mất trật tự công cộng là phạm pháp đấy. Ở đây là lâm trường Đông Dư, là xã khác huyện khác, chứ không phải cái làng quê Cộng Cư của bà, của tôi. Nếu xảy ra chuyện gì, tôi không cứu được bà đâu!
- Ái chà chà, dọa hả? Tôi đang cần ầm ĩ để người ta đổ đến xem em Tuyết và anh Nam bênh nhau chí chết đây! Đã sợ thì mụ Hậu này thèm phí công, phí sức lên đây mấy lần làm qué gì?
Bà Tuyết:
- Em thưa chị Hậu và thủ trưởng Nam…
Chủ nhà vừa nói đến đó thì một cô gái đi đôi ủng trắng, mặc áo xanh có gắn huy hiệu Đoàn thanh niên ở ngực chạy xe máy về. Cô chính là thiếu nữ- cử nhân trong bức ảnh chụp với bà Tuyết và bố chồng tôi.
Cô vào nhà lễ phép chào hỏi mọi người rồi nói với nỗi lo hiện trên gương mặt khá xinh xắn:
-Cháu linh cảm ra mọi chuyện rồi ạ. Đang làm cỏ mía trong đồi nhưng cháu thấy sốt ruột phải về ngay ạ. Câu chuyện dài đến cả hai chục năm nhưng cháu xin mọi người cho phép cháu thưa lại ngắn gọn thế này thôi ạ…
Bố chồng tôi:
-Cháu Mai nói rất đúng. Câu chuyện chỉ cần tóm tắt rất ngắn gọn thôi!
Mẹ chồng tôi liền trừng mắt nhìn chồng:
- Ông Nam im đi! Đã kéo cả con dâu đến tận đây chứng kiến thì không thể chỉ nghe mấy câu ngắn gọn nhảm nhí được. Còn cô Mai nữa, tôi đã biết cô là con gái rượu của ông Nam và bà Tuyết lâu rồi. Nhưng tôi chưa khảo đến cô, nhá! Cô đứng sang một bên đi, khẩn trương!
Mai còn muốn nói gì nữa nhưng mẹ chồng tôi quát lên:
- Đứng ra một bên, vành tai ra mà nghe cho thủng nhĩ đã.
Mai đành nhẫn nhịn đứng ra phía sau bà Tuyết. Mẹ chồng tôi khịt mũi, nói khích:
- Muốn làm lính hộ vệ hả? Hức! Thịt người nhà cô tanh hôi lắm, tôi không thèm róc xẻ đâu. Nhưng mà phải nghe, nghe xong rồi, muốn sống thì phải biết thú nhận đầu cua tai nheo cho thật rành mạch tử tế.
Mai:
- Bác gái quá lời rồi, đây là nhà cháu, bác đến chơi chỉ nên nói những lời của một vị khách quý…
Mẹ chồng tôi nổi đóa, mắng át đi:
- Tao không khách khứa gì với cái nhà mày, nhá.
Bà Tuyết vội đứng lên chắp hai tay như lạy mẹ chồng tôi rồi nói:
- Chị Hậu ạ, hôm trước chỉ có hai chị em mình, em muốn thưa với chị tất cả nhưng chị đã rất nóng nảy nên em chịu nhịn cho lành. May quá, hôm nay có thủ trưởng Nam, cô giáo Thân, và con gái em chứng kiến, chị cho em thưa lại đầu đuôi câu chuyện. Nếu em đơn sai…
Mẹ chồng tôi xua tay ngắt lời bà Tuyết:
- Dù có ra bộ nhún nhịn cũng không đổi trắng thay đen được đâu. Nhưng đã chịu lậy thì đây cũng đồng ý cho mà lậy! Lậy vắn tắt thôi, cấm cà kê, cấm đem nước mắt cá sấu mua chuộc kẻ nhẹ dạ. Nói đi!
Bà Tuyết tỏ ra không quan tâm đến lời mẹ chồng tôi mà nhìn thẳng vào bố chồng tôi, nói:
- Thủ trưởng Nam ạ, dù có chịu hậu quả đến thế nào thì mẹ con em cũng suốt đời biết ơn thủ trưởng…
Mẹ chồng tôi liền chặn:
- Thôi cái giọng thủ trưởng, thủ phó ất ơ ấy đi! Cô đang nói mê đấy hả?
Bà Tuyết vẫn tiếp tục mạch nghĩ của mình:
- Giá không có cái hôm gặp mọi người ở nghĩa trang Vị Xuyên thì thủ trưởng Nam không bị rắc rối nghi ngờ thế này…
Mẹ chồng tôi lại chặn tiếp:
- Cô có bỏ ngay cái giọng mủi lòng, rỏ nước mắt ấy đi không!
Bố chồng tôi can vợ:
- Người nói phải có người nghe, vừa rồi, bà Hậu nói, cô Tuyết nghe từng lời, sao khi cô ấy nói, bà cứ lăm lăm chặn họng thế?
Bà Tuyết hướng về phía mẹ chồng tôi:
- Chị Hậu ạ! Hồi đánh giặc ở biên giới phía Bắc, em và một số bạn gái từ hậu cứ xung phong lên làm văn thư, tài vụ, quân nhu, quân y cho trung đoàn tuyến đầu ở mặt trận Hà Giang. Một lần bị giặc bao vây, các anh vệ binh của sở chỉ huy đã chiến đấu và hi sinh gần hết để bảo vệ cho bọn em mang con dấu, tài liệu, tiền nong, trang phục… của đơn vị rút về nơi an toàn tuyến sau. Bản thân em cũng bị dính mảnh đạn pháo. Đây chị này- Bà Tuyết đưa tay ấn vào bên cái má bị lệch nói tiếp- Bị thương khá nặng, em phải điều trị mất cả năm; ra viện khám thương xếp loại thương binh 2/4, sức khỏe chỉ còn chưa đầy 50%. Em được cấp trên cho xuất ngũ và giới thiệu về lâm trường Đông Dư công tác. Họ nhận nhưng bảo văn thư là bộ mặt của cơ quan không thể để người " khuyết tật" như em ngồi ở vị trí đó được. Em xin xuống đội sản xuất. May sao hồi đó có chủ trương chia rừng của lâm trường cho công nhân tự quản, em thấy cũng vui, nhận ngay quả đồi này, đấy ạ.
Ít lâu sau, em cùng năm chị em còn sống ở đận bị bao vây trên chốt biên giới rủ nhau lên nghĩa trang Vị Xuyên thăm mộ các anh vệ binh liệt sĩ đã bảo vệ cho bọn em thoát chết.
Ở đó em gặp thủ trưởng Nam. Anh Nam là trung đoàn trưởng tiền nhiệm, bọn em chỉ nghe tên chứ không biết mặt nhưng gặp nhau ở chỗ nghĩa tử, nghĩa tận thì hàn huyên chia sẻ rất thân mật. Sau đó, thủ trưởng Nam mời cả nhóm sáu đứa bọn em đi ăn cơm cùng nhóm của anh. Trước khi chia tay mọi người trao địa chỉ và số điện thoại cho nhau…
Thế rồi một lần em vừa từ rừng về thì thấy thủ trưởng Nam đi xe ôm tới thăm. Khỏi nói là em mừng đến thế nào dù cái Mai lúc ấy chưa đầy ba tuổi cứ khóc thét lên khi bác Nam muốn bế. Thủ trưởng Nam nhìn em, nhìn quanh căn nhà rồi hỏi: "Bố cháu đâu?". Em chẳng giấu giếm gì kể hết mọi chuyện, rằng em đã gần bốn mươi rồi, mặt mũi lại bị thương tật thì còn có thể nào tìm được một "bố cháu" nào nữa? Nhưng em cần có chỗ dựa lúc về già, bệnh tật, nên liều. May sao em đã có được bé Mai này đây!". Nghe thế, thủ trưởng Nam liền cười, bảo: "Em chọn giống rất tốt đấy, con gái em vừa xinh xắn vừa khỏe mạnh! Một cô bé thế này cần phải có một ông bố nghiêm chỉnh!". Em vội chối: "Thủ trưởng đừng trêu mẹ con em ạ. Được thế này là em mãn nguyện lắm rồi. Em không bao giờ làm phiền người đã cho em đứa con!". "Nếu em thấy quá khó khăn thì anh Nam sẽ đứng ra nhận làm bố cháu Mai, bố tử tế hẳn hoi: Trung tá, trung đoàn trưởng chiến trận, cựu chiến binh Trần Đồng Nam!".
Tai em ù lên cứ tưởng mình đã nghe nhầm…
Mẹ chồng tôi tặc lưỡi:
- Nghe mùi mẫn còn hơn phim Tàu đấy nhưng không tin được! Ma nào mà chẳng ăn cỗ. Cô và ông Nam tuyền là cái giống ma…
Cô Mai liền nói:
- Bác Hậu cho cháu xin thưa một lời thôi ạ. Vâng! Mọi người đợi cháu tí!
Nói thế rồi Mai mở cửa phòng bên cạnh, cầm ra một cái cặp đã sờn và trên đó in dòng chữ vàng: "Đại hội lần thứ XVI Đảng bộ xã Cộng Cư kính tặng".
Vừa nhìn thấy cái cặp có dòng chữ đó, mẹ chồng tôi lại sôi lên sung sục:
- Bù trì cho con gái rượu ngoài giá thú gớm nhẩy?
Mai không nói thêm, cô rút từ bên trong ra một cái phong bì chìa cho mẹ chồng tôi xem, bà cầm như giật lấy ngó ngó một lúc rồi đưa cho tôi, bảo:
- Chị Thân là người lắm chữ nghĩa đọc xem cô ta viết gì, chứ mắt mũi mẹ không thấy cái mù nào cả.
Tôi cầm đọc, đó là phiếu báo kết quả thử ADN của Mai và bố chồng tôi. Hai người không cùng huyết thống. Nghe tôi đọc rõ từng hạng mục trong tờ phiếu, mẹ chồng tôi gắt lên:
- Đây là thứ giấy lộn! Không tin được!
Mai vẫn bình tĩnh, tiếp tục nói:
- Không phải giấy lộn đâu ạ. Cháu phải nghĩ mãi và mất gần bốn triệu để có nó đấy ạ!
Mẹ chồng tôi:
- Không ca cẩm kể lể! Đã bảo không tin là không tin!
Mai cười như trêu mẹ chồng tôi, nói tiếp:
- Ngược lại là bác Hậu rất nên tin! Bác ơi, nói bác lại cười, lúc cháu lơn lớn lên một chút, cháu cứ hay thắc mắc hỏi: " Mẹ ơi, tại sao bố Nam không bao giờ ở lại đêm, lại chẳng thấy bố ngủ một chỗ với mẹ như bố mẹ cái Hà, cái Lý bạn con?". Nghe thế, mẹ cháu chỉ cười trừ, bảo bố nhiều công việc, giành được tí teo thì giờ là vội về thăm con gái rồi phải đi ngay. Cháu không thông, thế nên hôm bảo vệ tốt nghiệp xong, cháu liền nghĩ ra một kế.
Mẹ chồng tôi thốt lên:
- Vào việc chính đi, đừng lôi thôi kế với kiếc, rác tai, ù nhĩ lắm!
Mai:
- Cháu vẫn đang nói việc chính đấy ạ! Bác Hậu ơi, nhìn thấy nhiều tóc bạc trên đầu bố Nam, cháu đòi nhổ tóc sâu cho bố, bố thích lắm. Sau đó cháu còn cắt móng tay cho cho bố nữa. Bố khen cháu là con gái hiếu thảo, khéo léo hiếm có. Thế rồi cháu tra mạng, bí mật đem mấy thứ đó ra bưu điện thị trấn gửi đến một trung tâm ADN có uy tín nhất thủ đô, nhờ xét nghiệm. Và đã có tờ phiếu kết quả để bác và chị Thân vừa xem đấy ạ!
Bố chồng tôi liền lên tiếng:
- Ái chà! Hậu sinh khả úy! Tôi đã bị trẻ con thông minh, nó cho ăn quả lừa nặng cả tạ rồi!
Mẹ chồng tôi ngẩn người ra rồi hết nhìn cô Mai lại nhìn bố Nam. Bỗng bà đột ngột hỏi tôi:
- Chị Thân, chị xem bản mặt hai người này có giống nhau không? Chị phải nói cho thật!
-Rất giống nhau, mẹ ạ!- Tôi đáp.
Mẹ chồng tôi mừng quýnh lên và lại nhìn như hút vào từng người. Tôi cười cười tiếp:
- Con chưa nói hết đâu mẹ ạ! Ý con là hai người rất giống nhau ở sự tử tế.
Mẹ chồng tôi xịu mặt lại, chẳng thèm nhìn tôi nữa.
Bố chồng tôi cầm lấy tay bà, nói như khuyên nhủ:
- Lẽ ra bà phải vui hết cỡ lên chứ! Câu chuyện vừa rồi đã giúp bà cởi bỏ được hết mọi ngờ vực về tôi bấy lâu nay. Giờ chồng bà lại được một cô cử nhân tử tế nhận làm con gái nhổ tóc sâu, cắt móng tay cho nữa. Vua, chưa chắc đã được phúc phần thế đâu…
Mẹ chồng tôi khẽ hất tay bố Nam ra, hức một tiếng và chặc lưỡi:
- Nói như ông thì nói cả đời! Thôi ông ở lại cho con gái rượu nhổ tóc sâu, tôi về đây!
Bà Tuyết liền nói như thưa:
- Chị và thủ trưởng Nam cùng cháu Thân đã lên chơi, mẹ con em mời ở lại ăn bữa rau dưa ạ.
Bố chồng tôi hưởng ứng:
- Rất hay! Đây là bữa cơm đại đoàn kết…
Không để bố chồng nói hết câu, mẹ Hậu đứng phắt dậy:
- Ông ở lại mà đại đoàn kết! Chị Thân, ra đưa mẹ về!
Tôi đành phải đứng lên. Rồi bố chồng tôi cũng phải đứng lên. Khi thấy vợ đã đi ra ngoài sân, ông nói với mẹ con bà Tuyết: "Mọi việc đã trôi rồi đấy! Bà ấy chóng nóng thì cũng chóng nguội thôi.-Ôm lấy vai Mai, ông nói tiếp- Bố vẫn hy vọng sẽ có một bữa cơm đoàn kết để các con trong hai gia đình thêm thân yêu nhau hơn, cùng phấn đấu tiến bộ!".
Tôi và mẹ con bà Tuyết đều bật khóc.
*
Trên xe trở về làng Cộng Cư, dù có mặt người xế lạ hoắc, mẹ chồng tôi vẫn tiếp tục nói bằng giọng đay nghiến truy chồng về chuyện thực hư mối quan hệ của ông và mẹ con bà Tuyết. Bố chồng tôi chỉ ngồi im không nói câu nào. Như bị nước dội lá khoai, mẹ chồng quay sang tôi hỏi đi hỏi lại cái giấy thử ADN ấy là thật hay giả, mặt bố chồng tôi có giống mặt cô Mai không? Bà hỏi nhiều đến mức tôi nổi cáu lên, bảo, tôi sẽ có cách hiệu quả nhất giúp bà tìm ra sự thật, mong bà hãy bình tâm và không được nói năng xúc phạm đến những người liên quan trong vụ việc này. Mẹ chồng tôi tuy còn ấm ức nhưng đành phải lặng im cho đến lúc về làng, xuống xe, vào nhà.
Cái cách tôi giúp mẹ chồng được diễn ra chưa đầy một tuần sau đó. Tôi cũng chẳng giỏi giang phát kiến gì mới mẻ mà cùng mẹ chồng tôi lấy của bố chồng, của cô Mai, mỗi người năm cây tóc, loại tóc nhổ có cả chân, gói thành hai gói, thuê xe đi Hà Nội, vào một trung tâm xét nghiệm uy tín, chờ xét nghiệm lấy ngay. Kinh phí đắt gấp hơn đôi số tiền cô Mai đã gửi xét nghiệm qua bưu điện. Kết quả giống như kết quả mà cô Mai đã trưng ra hôm trước.
Cầm kết quả và cái phiếu thanh toán tám triệu hai, mẹ chồng tôi cay đắng thốt lên:
- Chả có cái dại nào giống cái dại nào, vừa có tội nghi oan người tử tế, vừa mất một đống tiền.
Tôi chỉ còn biết nhẹ nhàng chia sẻ với bà, dù có tốn kém " một đống tiền" nhưng lòng dạ thanh thản và lấy lại được sự tôn trọng người thân là quý hơn cả vàng mười.
Như không hề nghe được lời của tôi, bà mẹ chồng rân rấn nước, thốt lên tiếp:
- Khổ thân ông Nam! Chết vì cái đức hay thương người!./.
Bình luận
Thông báo
Bạn đã gửi thành công.